Đừng tin
chiều đông ấy mặt trời lênh loang sắc đỏ
phù sa bầm sắc đỏ
cuộn xoáy nước đục ngầu
có phải ...
sông đau
Đừng tin
nắng lấp lánh
và gió hát nghêu ngao
mây nõn nà ỡm ờ lơi lả
Sông vẫn trôi
đời vẫn trôi như thế
Xin đừng tin em khóc
xin đừng tin em cười
đừng tin em lửa cháy
đừng tin em mưa rơi
Sương thấm mềm sỏi đá
rêu phong lẽ thường thôi
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015
Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015
MÙI TRẦU
Chớm đông.
Trời đất như liền kề, Mới vừa chạng vạng thoắt đã nhá nhem muốn tối, mặt trời chưa hẳn tắt mà ngọn gió nghe chừng se se. Sờ tay lên kệ áo rét , chạm chiếc áo len đã cảm nhận được cái mềm mại, ấm áp. Tự nhiên cứ ngẩn người chợt thấy nhơ nhớ một cái gì đó rất gần gũi, thân quen từ đâu đó tít tắp trong một vùng ký ức mờ xa. Cái gì nhỉ???
Mùi trầu !!!
Ờ...
Tuổi thơ tôi đã từng thích thú vô cùng cái kho báu ấy, tôi vui sướng khi được ngoại sai lấy cơi trầu. Cơi trầu là một cái tráp khum khum được gò bằng đồng, khoảng bằng chiếc bát tô, có nắp đậy cũng bằng đồng tròn xoe như cái đĩa con. Khi mở nắp, tôi mê mẩn ngắm nhìn mấy quả cau nho nhỏ, một xấp lá trầu không xanh mướt xếp chồng lên nhau, những chiếc đuôi lá nhọn chìa ra đều tăm tắp. Một khúc vỏ cây màu hồng nhạt. Một cái bình vôi hình trụ màu nâu đựng vôi tôi màu trắng loá, trên nắp hộp có một sợi dây xích be bé nối với một cái que nho nhỏ để lấy vôi. Một cái dao xinh xắn mà sắc lẻm, cho đến bây giờ loại dao ấy tôi không còn nhìn thấy nữa, hình như nó đã lạc mất vào một câu truyện cổ tích ngày xửa, ngày xưa nào đó...Và đặc biệt hơn cả là từ đó tỏa ra một mùi thơm rất khác biệt, nó được quện từ mùi lá trầu không cay cay, mùi vôi nồng nồng ấm áp, mùi cau thơm thơm phảng phất....
Cái mùi thân thuộc suốt những tháng ngày tuổi thơ tôi. Tôi nhớ lắm nụ cười hiền hậu của ngoại, mái tóc ngoại bạc trắng, hàm răng đen rưng rức, đôi môi tươi đỏ quết trầu. Tôi nhớ cái cách ngoại nhẩn nha têm trầu. Bàn tay nhăn nheo nhưng vô cùng khéo léo, lưỡi dao bén ngọt ngoại khẽ khàng tiện cái núm cau rồi bổ nhẹ, vỏ cau xanh mướt, bên trong là lớp ruột trắng sứ tách ra để lộ hạt cau tròn tròn hồng tươi.
" Yêu nhau cau sáu bổ ba
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười"
Giờ lớn rồi, nghe câu đó tôi cũng chỉ hiểu láng máng, nhưng ngày đó tôi thường thấy ngoại bổ cau sáu, tức là sáu miếng đều chằn chặn. Ngoại nhấc khúc vỏ lên ngắm nghía một chút rồi lách dao gọt nhẹ, một lớp vỏ hồng hồng mong mỏng nhỏ như móng tay. Ngoại vuốt vuốt lá trầu rồi lượn hai đường rất khéo như hai cánh cung, mở bình vôi lấy ra một chút vôi chỉ bằng đầu que diêm quết lên lá trầu. Ngoại đặt miếng cau, miếng vỏ rồi tỉ mẩn cuộn nhè nhè như chiếc sâu kèn, gài cuống lá trầu cho thêm chặt. Hai cánh lá trầu xanh ngắt, cong vểnh như cánh phượng.
Có câu :" Đàn ông nông nổi giếng khơi
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu"
Tôi không biết điều đó có đúng không nữa, nhưng theo mẹ kể , ông ngoại tôi hy sinh từ thời kháng chiến chống pháp. Một mình ngoại tần tảo thay chồng dạy bảo nuôi nấng 4 người con nên người. Ngoại là con thầy đồ nên văn hay chữ tốt, thuộc làu làu truyện kiều và không biết cơ man nào là những câu chuyện lý thú.
Thích nhất là những tối mùa đông, mấy đứa nhỏ chúng tôi được ngồi quanh ngoại nghe truyện cổ tích,ngoại nhẩn nha vừa nhai trầu vừa kể những câu chuyện thần tiên, chốc chốc lại đưa tay nhè nhẹ vuốt quết trầu trên khóe miệng. Cái động tác vừa nhàn tản vừa thung dung thật lạ. Lứa trẻ chúng tôi cứ há hốc mồm mà nghe, mặc cái lạnh, mặc gió mùa mùa đông bắc đang rít ngoài sân. Đôi khi tôi vẫn còn cảm thấy như mùi trầu nồng ấm còn thoang thoảng đâu đó quanh quẩn, đằm sâu trong ký ức. Ước gì một lần thôi con lại được ngoại sai đi lấy cơi trầu cho ngoại, ngoại ơi !!!...
Trời đất như liền kề, Mới vừa chạng vạng thoắt đã nhá nhem muốn tối, mặt trời chưa hẳn tắt mà ngọn gió nghe chừng se se. Sờ tay lên kệ áo rét , chạm chiếc áo len đã cảm nhận được cái mềm mại, ấm áp. Tự nhiên cứ ngẩn người chợt thấy nhơ nhớ một cái gì đó rất gần gũi, thân quen từ đâu đó tít tắp trong một vùng ký ức mờ xa. Cái gì nhỉ???
Mùi trầu !!!
Ờ...
Tuổi thơ tôi đã từng thích thú vô cùng cái kho báu ấy, tôi vui sướng khi được ngoại sai lấy cơi trầu. Cơi trầu là một cái tráp khum khum được gò bằng đồng, khoảng bằng chiếc bát tô, có nắp đậy cũng bằng đồng tròn xoe như cái đĩa con. Khi mở nắp, tôi mê mẩn ngắm nhìn mấy quả cau nho nhỏ, một xấp lá trầu không xanh mướt xếp chồng lên nhau, những chiếc đuôi lá nhọn chìa ra đều tăm tắp. Một khúc vỏ cây màu hồng nhạt. Một cái bình vôi hình trụ màu nâu đựng vôi tôi màu trắng loá, trên nắp hộp có một sợi dây xích be bé nối với một cái que nho nhỏ để lấy vôi. Một cái dao xinh xắn mà sắc lẻm, cho đến bây giờ loại dao ấy tôi không còn nhìn thấy nữa, hình như nó đã lạc mất vào một câu truyện cổ tích ngày xửa, ngày xưa nào đó...Và đặc biệt hơn cả là từ đó tỏa ra một mùi thơm rất khác biệt, nó được quện từ mùi lá trầu không cay cay, mùi vôi nồng nồng ấm áp, mùi cau thơm thơm phảng phất....
Cái mùi thân thuộc suốt những tháng ngày tuổi thơ tôi. Tôi nhớ lắm nụ cười hiền hậu của ngoại, mái tóc ngoại bạc trắng, hàm răng đen rưng rức, đôi môi tươi đỏ quết trầu. Tôi nhớ cái cách ngoại nhẩn nha têm trầu. Bàn tay nhăn nheo nhưng vô cùng khéo léo, lưỡi dao bén ngọt ngoại khẽ khàng tiện cái núm cau rồi bổ nhẹ, vỏ cau xanh mướt, bên trong là lớp ruột trắng sứ tách ra để lộ hạt cau tròn tròn hồng tươi.
" Yêu nhau cau sáu bổ ba
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười"
Giờ lớn rồi, nghe câu đó tôi cũng chỉ hiểu láng máng, nhưng ngày đó tôi thường thấy ngoại bổ cau sáu, tức là sáu miếng đều chằn chặn. Ngoại nhấc khúc vỏ lên ngắm nghía một chút rồi lách dao gọt nhẹ, một lớp vỏ hồng hồng mong mỏng nhỏ như móng tay. Ngoại vuốt vuốt lá trầu rồi lượn hai đường rất khéo như hai cánh cung, mở bình vôi lấy ra một chút vôi chỉ bằng đầu que diêm quết lên lá trầu. Ngoại đặt miếng cau, miếng vỏ rồi tỉ mẩn cuộn nhè nhè như chiếc sâu kèn, gài cuống lá trầu cho thêm chặt. Hai cánh lá trầu xanh ngắt, cong vểnh như cánh phượng.
Có câu :" Đàn ông nông nổi giếng khơi
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu"
Tôi không biết điều đó có đúng không nữa, nhưng theo mẹ kể , ông ngoại tôi hy sinh từ thời kháng chiến chống pháp. Một mình ngoại tần tảo thay chồng dạy bảo nuôi nấng 4 người con nên người. Ngoại là con thầy đồ nên văn hay chữ tốt, thuộc làu làu truyện kiều và không biết cơ man nào là những câu chuyện lý thú.
Thích nhất là những tối mùa đông, mấy đứa nhỏ chúng tôi được ngồi quanh ngoại nghe truyện cổ tích,ngoại nhẩn nha vừa nhai trầu vừa kể những câu chuyện thần tiên, chốc chốc lại đưa tay nhè nhẹ vuốt quết trầu trên khóe miệng. Cái động tác vừa nhàn tản vừa thung dung thật lạ. Lứa trẻ chúng tôi cứ há hốc mồm mà nghe, mặc cái lạnh, mặc gió mùa mùa đông bắc đang rít ngoài sân. Đôi khi tôi vẫn còn cảm thấy như mùi trầu nồng ấm còn thoang thoảng đâu đó quanh quẩn, đằm sâu trong ký ức. Ước gì một lần thôi con lại được ngoại sai đi lấy cơi trầu cho ngoại, ngoại ơi !!!...
Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015
ĐỊNH MỆNH
Em đứng lại
mười ngón chân mọc rễ bám vào
mơ hồ thời gian
phủ rêu phong màu úa
sợi tóc mỏng manh
em níu vào trượt ngã
gió cồn cào hoang hoải phía
sau lưng
Em đứng lại
ở nơi tận cùng
giận hờn buông bỏ
chôn vùi thương nhớ
không còn con đường dưới bước chân
giận hờn buông bỏ
chôn vùi thương nhớ
không còn con đường dưới bước chân
rát bỏng
lằn sẹo ký ức anh
Em đứng lại
con chim tật nguyền chết khát bên dòng trong
Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015
Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015
HÀ NỘI CỦA TÔI
HÀ NỘI CỦA TÔI
Hà Nội của tôi
năm cửa ô xưa giờ mở ra trăm
ngàn hướng
những ngả đường chật cứng
hương hoa sữa thơm nồng lẫn
trong mùi xăng xe
đàn ông , phụ nữ , trẻ con ,
người già
mỗi người đều thành kẻ Ninza
giấu mặt
Hà Nội của tôi
những tòa nhà mọc lên cao
ngất
rau không trồng dưới đất
bắp cải xanh, cà chua đỏ lấp
ló tầng thượng những ngôi nhà
Hà Nội của tôi
đường bỗng hóa thành sông sau
chỉ một cơn mưa
váy vén cao nõn nà, em duyên
dáng lạ
anh tranh thủ cũng được vài
con cá
hạnh phúc đơn sơ khúc khích
tiếng cười
Hà Nội của tôi
thương lắm những con người
cuộc sống mưu sinh lo toan
vất vả
sớm nay mẹ già xách làn đi
chợ
tính toán chi li mặc cả từng
quả ớt, cọng hành
vẫn nhớ mua ủ lấy ấm trà xanh
cho chồng cùng bạn văn thơ
đàm đạo
Hà Nội của tôi
em đến công sở thướt tha váy
áo
không quên tòng teng thêm chiếc
cặp lồng cơm
giữ da đẹp dáng phải ăn lắm
rau xanh
để giành tiền mua sữa cho
con, lon bia cho chồng bữa chiều thêm rôm rả
Hà Nội của tôi
Hồ Tây xanh những chiều lộng
gió
anh xe ôm vắng khách chở vợ
ngắm mây trời
Hà Nội của tôi
lạ lắm những con người
sáng café, chiều sân quần đánh
bóng
một bước lên xe, áo quần xúng
xính
tiền tiêu không hết mà chẳng
phải làm gì
buôn nước bọt cũng đã đủ uy
nghi
Hà Nội của tôi
Cây xanh chặt bớt rồi, chim
cũng đã bỏ đi
khách sạn nhà hàng mọc lên
như nấm
vũ trường lập lòe những cô
chiêu, cậu ấm
lẫn đâu đó “ Xuân Tóc Đỏ “
vật vờ
…..
Hà Nội của tôi
đẹp tựa một bài thơ
có xa hoa và có cả giọt mồ
hôi, nước mắt
đôi khi bỗng thấy mình như
người hành khất
nghèo nàn đến cả một giấc mơ
Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015
KÝ ỨC
-
Tuần trước chị ấy
còn qua chỗ em làm, tươi roi rói , nói nói, cười cười...
-
Hôm qua cô ấy còn
hỏi thăm cái chân tôi đỡ đau chưa ...
...
Mùi những dải lan và ly vàng ngào ngạt lẫn trong
mùi trầm hương và mùi nến đốt, tất cả hòa quện để át đi mùi tử khí.
Tiếng bước chân sột soạt của từng đoàn người
dài ngắn, tiếng sụt sịt của ai đó, tiếng lào xào của những lời chia sẻ, tiếng
đọc lời điếu và rất mảnh lẩn khuất đâu đó tiếng con muỗi vo ve khi còn khi mất,
mơ hồ gần xa …
Những bàn tay vội nắm, vội buông, siết chặt,
hững hờ, đôi cây nến lừng lững cháy soi khuôn mặt cô ấy phảng phất cười, phảng
phất buồn. Cái ảnh cô ấy chụp khi nào không biết nữa, có gì đó như sai lạc , lạ
lẫm … Cái khóe miệng như cười lại như trễ xuống hờn dỗi, đôi mắt nhìn xuyên
thấu nhưng lại xa xăm tận đâu đó cùng tận …
Đã bao lâu anh không nhớ nữa đã không nhìn chăm
chú như thế, không nhớ lần cuối anh nhìn vào đôi mắt cô là khi nào, lần cuối đôi
môi cô cười thế nào … Ngôi nhà rộng lớn, chiếc giường thênh thang … “ Sao cái
hộp gỗ kia lại quá rộng so với thân hình cô ấy “ . Ý nghĩ đâm suốt qua ngực
trái và mắc lại ở đó. Anh đờ đẫn trôi trong tất cả như trong một dòng sông rầm
rì, mù mờ, đặc quánh …
Mới sáng nay …
Cô ấy vẫn như thế, trở dậy từ tờ mờ, rồi lanh
canh chi đó dưới bếp, rồi gọi con dậy cho kịp giờ học, rồi gì không thể nhớ được …
tiếng bước chân cô ấy thoăn thoắt đi lên đi xuống … Hình như trong bữa ăn sáng
cô lặng lẽ hơn, mắt cô mọng đỏ … cái dáng tất tả dắt xe ra cửa là hình ảnh cuối
cùng… Sao anh không dắt xe ra hộ cô, có thể anh đã kịp nói với cô một câu gì đó, có thể cô đã không lơ là khi điều
khiển xe chạy trên đường …
Ừ! Mới
sáng hôm nay thôi… còn hôm qua … ý nghĩ bỗng hẫng xuống, bị chặt đứt ở đấy. Cô
ấy như thế nào nhỉ, hình như cũng như thế, cũng lanh canh đâu đó dưới bếp, cũng
gọi con bằng cái giọng quen thuộc ấy, cũng đi lên đi xuống bằng những bước chân
thăn thoắt ấy , rồi cười, rồi nói, rồi đôi lúc đôi mắt cũng mòng mọng đỏ như
thế … Trí nhớ bị đóng băng trong cái dòng sông chết tiệt …
Sao anh có thể nhớ cô cười thế nào trong ngày
anh nhìn thấy cô lần đầu tiên, anh có thể nhớ cô đã nhận lời yêu anh như thế
nào, thậm chí hôm đó cô để xõa tóc ra sao, cô mặc chiếc áo màu gì, ánh mắt cô
như thế nào và mùi hương phảng phất từ mái đầu mới gội của cô … nhưng anh không
nhớ nổi ngày hôm qua và hình như từ ngày cô theo anh về… Cô lặng lẽ làm việc,
lặng lẽ sinh con, lặng lẽ già đi như thế nào.
Ừ ! mới hôm qua, mới hôm kia , mới tuần
trước… Người ta thường gợi lại chút ký ức cuối cùng về một người nào đó vừa đi
qua trong cuộc đời, vì ngày hôm ấy là ngày cuối cùng. Tất cả đã khép lại bằng
một sự ra đi của định mệnh … Còn với anh thì hình như ngoài ký ức về ngày hôm
qua sẽ là … ý nghĩ về ngày mai …
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015
!!!
Xoe tròn hạt nắng đem phơi
giăng sợi mưa mắc giữa trời mà hong
rủ mây phiêu lạc bềnh bồng
ấp ôm ngọn gió tồng ngồng mà ru
giấu vào túi tiếng chim gù
lỡ tay rớt tiếng chuông chùa vỡ tan
...
Ôm đồm rồi lại trống không
một mình ta với mênh mông thu vàng
giăng sợi mưa mắc giữa trời mà hong
rủ mây phiêu lạc bềnh bồng
ấp ôm ngọn gió tồng ngồng mà ru
giấu vào túi tiếng chim gù
lỡ tay rớt tiếng chuông chùa vỡ tan
...
Ôm đồm rồi lại trống không
một mình ta với mênh mông thu vàng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)