Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

NGÓNG TRÔNG

Trăng có hò hẹn với ta không 
đợi trăng bao đận khuyết lại tròn
đêm nay muộn màng trăng có tới
môi nhạt rượu nồng 
ngấm hơi men

Lạnh lùng mấy nẻo gió có qua
ghé thềm lay lắt mấy cụm hoa
sắc úa tàn, hương dường phai lắm
ta chờ gió lại
nguội ngắt trà

Lất phất áo mỏng mấy hạt mưa
tí tách buồn tênh lọt song thưa
xòe tay hứng giọt ta trông ngóng
bốn mươi mấy xuân 
thiếu hay thừa

Khách có đến không, có đến không
rượu trà bày sẵn ta đang mong
đêm nay đừng để ta cô độc
chúc ta thêm tuổi
này
         gió ...
                   trăng ...






Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Góc bình yên

   Một cái quán nhỏ xinh, chẳng có gì đặc biệt. Tầng một cơ man là đồ gốm: bát, đĩa, tách, thìa.... với những chú chuồn chuồn đang dang cánh, nét vẽ đơn giản mới nhìn qua như của người mới cầm bút vẽ lần đầu, nhưng nhìn kỹ thì vô cùng tinh xảo, cảm giác như chúng lạc từ đâu đó ngoài kia vừa đậu lại và đang nghiêng ngó, những đôi cánh mỏng tang chấp chới. 
  Một cầu thang sắt xoắn trôn ốc dẫn lên tầng hai cũng là một căn phòng xinh xắn với những bức tranh khá chọn lọc, không gian trầm và dịu. Điều đặc biệt ở đây là chỉ cần bước thêm một bước chân. Trời, mây, nước, sóng, gió... tất cả cùng một lúc ùa vào mang đến  một cảm giác tự do bay bổng, phiêu phiêu. 
  Thực ra đó là một cái ban công nhoài ra sát mép nước Hồ Tây. Thành ban công được ốp đá khá to bản, nơi để tì tay, để máy tính và để đồ uống. Bên dưới là những đường đường lan can sắt sơn trắng để gác chân, mấy cái ghế tre chân cao để có thể thoải mái vươn người ra phía trước hay lọt thỏm vào phía trong. Đại khái cách bài trí đơn giản đến từng chi tiết, nhưng chính vì vậy nên có cảm giác thêm một cái bánh lái và một cánh buồm chắc chắn sẽ cảm tưởng đang ngồi trên mũi một con tàu lướt sóng băng băng. Sóng vỗ ì oạp dưới chân, gió tứ phía lồng lộng, một khoảng trời bao la rộng mở và xa xa tít tắp là những tòa nhà cao ốc mù mịt trong sương chiều. Cứ ngồi lặng và thả trôi sẽ thấy sóng vỗ vào đâu đó không phải bờ, gió hoang hoải dội vào tận đâu đó sâu thẳm ...
  Đồ uống ở đây đa dạng và khác biệt, cafe cũng có vị rất riêng. Một ly capuchino phủ kem vài cái bánh cuckey nhỏ vậy là có một buổi tối thật tuyệt. 
  Ơ ! Mình lại như là đang show hàng cho một quán cafe hay sao ấy nhỉ. Thôi thì đành bật mí nốt địa chỉ, chả biết tên quán là gì chỉ biết ở số 25 đường Xuân Diệu ( gần khách sạn Sofitel ). 
   Mong rằng bạn cũng tìm thấy cảm giác thú vị giống mình, nhưng có điều nên đi một mình hoặc một người bạn thân thôi vì nếu để ồn ào chắc chỗ khác hợp hơn. Có một điều khó chịu nho nhỏ là ở đây đa số là khách "Tây" nhưng được cái họ cũng ngồi yên lặng nên không bị mất hứng lắm và nên đến vào khoảng chiều tà khi những ánh hoàng hôn cuối cùng tắt dần và bóng tối phủ nhẹ nhàng lên từng con sóng...        
   Một góc thanh bình của thành phố tôi yêu !
  
  

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

!!!

Người sống phần người quá mệt rồi
đừng yêu thương quá sống HỘ tôi
giếng có sâu đâu mà bảo cạn
sông đã bao giờ đầy để mong được lần vơi

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

SAY

Ước một lần say thật là say
quẳng hồn vắt vẻo lên cành cây
hạ mông ngồi phệt ngay dưới đất
chẳng cần đi cả dép lẫn giày

Ước một lần say thật là say
mặc xác thiên hạ nghĩ gì đây
ngửa mặt ngó trời cười ha hả
quệt lau nước mắt bằng cùi tay

Ước một lần say thật là say
vứt cha cái mặt nạ hàng ngày
rủ phố với phường cùng nghiêng ngả
đánh giấc no nê quên đắng cay

Ước một lần say thật là say
xiêu vẹo bước đi ngỡ trên mây
ngất ngưởng lang thang nơi mộ địa
tỉnh ra thấy đời  ... hay ... quá hay !

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

CẮT

Mỗi lần 
muốn mới hơn trong ánh mắt anh
mỗi khi loay hoay muốn thoát khỏi cái kén như bướm kia lột xác
em lại cắt đi một phần của chính mình
mất mát vô hình
vương vãi quanh em vô vàn dấu chấm than
vài ba cọng bàng bạc

Mỗi lần 
muốn tự dỗ dành
em lại tô vẽ  một gam màu khác
- "gương kia ngự ở trên tường"
phân vân
nghi hoặc

Mỗi lần 
lại thấp thỏm chờ đợi
một cái nhìn !

Hạnh phúc

Một giáo sư y khoa đã kết luận : " Hạnh phúc là sự thông thoáng của các lỗ tự nhiên trong cơ thể con người". Nếu bạn không tìm thấy hạnh phúc trong hàng ngàn định nghĩa hay ho của các nhà xã hội học thì hãy nhớ đến điều giản dị này !

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

KHOẢNH KHẮC

Đẹp nhất
Khi chiếc lá lìa cành
...
Rơi !

Đẹp nhất
Khi tia nắng cuối trời
...
Tắt !!

Đẹp nhất
Khi chỉ là khoảnh khắc
...
Xa !!!