Lũ nhóc tụi con giờ cũng đã già rồi
vẫn về bên nhau như ngày xưa thầy ạ
vứt lại sau lưng cuộc mưu sinh vất vả
cùng vui cười nhắc lại kỷ niệm xưa
Lũ quỷ chúng con tuy vậy rất ngây ngô
Nghịch ngợm, chây lười, mải chơi, quậy phá
Thầy vẫn hiền từ nói năng nhỏ nhẹ
Nụ cười bao dung, cái dáng cao gầy
Tập thể lớp tập hợp - Thưa thầy
Điểm danh từng đứa gọi tên nhau đủ mặt
Giữa chừng cuộc vui có đứa nào bất chợt
Nhắc tên thầy - tất thảy bỗng nôn nao
Thầy xa rồi - xa xa mãi về đâu
Bỗng lặng lẽ, bỗng thấy mình côi cút
Tuổi xế chiều lại cùng nhau tụ họp
Vắng bóng thầy và nỗi nhớ khôn nguôi
Là trò của thầy
chúng con sống xứng đáng - thầy ơi !
Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016
Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016
Em nhớ anh
Em chẳng nói rằng em nhớ anh đâu
Vì em nhớ anh nhiều hơn lời em nói
Anh đi xa rồi chỉ mình em ở lại
Ngỡ quen rồi mà vẫn mãi chông chênh
vắng tiếng nói cười căn nhà rộng thênh thênh
Sớm nay lạnh về heo may cơn gió
Mảnh trời xanh trống vắng ngoài khung cửa
Cuối chân trời mây thờ thẫn theo nhau
Em sẽ chẳng nói rằng em nhớ anh đâu
Lẻ loi ấm ức đến muốn hờn muốn dỗi
Mỗi sớm, mỗi trưa, mỗi chiều, mỗi tối
Ngày đằng đẵng dài và đêm chẳng chịu trôi
Rồi anh sẽ về, anh sẽ lại về thôi
Em khẽ dỗ dành cho chính em ngốc nghếch
Cái mùi thuốc lá cũng làm em da diết
Cái chau mày, câu gắt gỏng bỗng lạ thế - dễ thương
Em ngoan lắm nè anh có biết không
Biếng ngủ, biếng ăn, biếng cười, biếng nói
Bắt đền anh chiều em chi cho tội
Để lúc anh xa em khó đến nhường này
Biết làm sao để đỡ nhớ anh đây
Tại trái ớt cay chứ em đâu có khóc
Bữa cơm một mình muộn mằn lạnh ngắt
Tại cái chén có bạn, tại đũa cũng có đôi
Chỉ vậy thôi chẳng thể nói thành lời
Bởi em nhớ anh nhiều hơn cả lời em nói
Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016
TIỄN THU
Ta đủng đỉnh
Cớ sao thu vồi vội
Lá lìa đau bởi chưa kịp úa vàng
Thơ bỏ lửng chưa kịp hong khô nắng
Mưa nín lặng sợ miệng tiếng đa đoan
Cớ sao thu vồi vội
Lá lìa đau bởi chưa kịp úa vàng
Thơ bỏ lửng chưa kịp hong khô nắng
Mưa nín lặng sợ miệng tiếng đa đoan
Ta chậm rãi
Tiễn thu đi một đoạn
Chú dế ngủ vùi trong lá cỏ phong sương
Thắc thỏm nay cuộn vùi quên thành kén
Dùng dằng chi níu kéo bước thời gian
Tiễn thu đi một đoạn
Chú dế ngủ vùi trong lá cỏ phong sương
Thắc thỏm nay cuộn vùi quên thành kén
Dùng dằng chi níu kéo bước thời gian
Ta tiễn thu
Tiễn tuổi ương ương dở
Tiễn mùa yêu chưa kịp chuốt nồng nàn
Tiễn tuổi ương ương dở
Tiễn mùa yêu chưa kịp chuốt nồng nàn
Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016
...
Nguyệt khuyết đêm mờ hầu như nguyệt
Rạng rỡ tuổi tên bất thành ta
Khuất lẫn xấu hèn nơi đâu đó
Khớp lại cả đôi mới đúng là ...
Rạng rỡ tuổi tên bất thành ta
Khuất lẫn xấu hèn nơi đâu đó
Khớp lại cả đôi mới đúng là ...
Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016
CHỢ ĐỜI
Chợ đời ai bán ai mua
bao nhiêu một tiếng cười đùa nhân gian
bao nhiêu một bể trầm luân
bao nhiêu một mớ nhọc nhằn đắng cay
bao nhiêu một tiếng cười đùa nhân gian
bao nhiêu một bể trầm luân
bao nhiêu một mớ nhọc nhằn đắng cay
Chợ đời ai trả ai vay
Vay lời ngon ngọt cho ngày an yên
trả hết ganh ghét tị hiềm
nhẹ tênh hết mọi nỗi niềm đầy vơi
Vay lời ngon ngọt cho ngày an yên
trả hết ganh ghét tị hiềm
nhẹ tênh hết mọi nỗi niềm đầy vơi
Thật thà tôi ngác ngơ tôi
Không tiền dạo gót chợ đời thong dong
Yêu thương rơi rớt giữa đàng
Nhặt về cột sợi rơm vàng thành thơ
Không tiền dạo gót chợ đời thong dong
Yêu thương rơi rớt giữa đàng
Nhặt về cột sợi rơm vàng thành thơ
Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016
Bão
Bão rớt qua thành phố
Cơn thịnh nộ cuồng quay
Hàng cổ thụ bật gốc
Trắng xóa màn mưa bay
Cơn thịnh nộ cuồng quay
Hàng cổ thụ bật gốc
Trắng xóa màn mưa bay
Gió đùng đùng thổi ngược
Nước cuốn lá trôi xuôi
Mái tôn rung bần bật
Mây vần vũ đầy trời
Nước cuốn lá trôi xuôi
Mái tôn rung bần bật
Mây vần vũ đầy trời
Có hai kẻ dở hơi
Thì thầm cười nho nhỏ
Bão dừng sau cánh cửa
Ấm áp ngọt làn môi
Thì thầm cười nho nhỏ
Bão dừng sau cánh cửa
Ấm áp ngọt làn môi
Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016
Chuyện tình
Biển hữu tình và trời chẳng vô tình
Xa đến thế mà gần ngay trước mắt
Đường chân trời vạch mỏng manh chia cắt
Tưởng đến tận cùng mà chẳng thể hoà chung
Sóng cồn cào oà vỡ cuồng điên
Trời khum khum cong mình ôm mê dại
Ráng chiều đỏ ròng rớt thẳm sâu tận đáy
Đại dương xanh soi nhuộm vòm trời xanh
Ngày và đêm sóng sánh chòng chành
Vẫn bị cắt chia một đường chân trời mỏng mảnh
Đi đến tận cùng mà chẳng khi nào đến
Sóng vẫn vỡ oà trên triền đợi dâng cao
Trời vẫn khum khum vòng ôm mãi khát khao
Lằn mỏng manh chẳng thể hoà chung một
Trời gom mây đổ cơn mưa bất chợt
Sợi ngắn sợi dài sợi nhớ sợi thương
Giọt giọt ngọt ngào cùng biển mặn mênh mang
Phút giây đa tình trời giao hoà cùng biển
Đường chia cắt cũng phút giây tan biến
Cho thỏa lòng mong ước trùng phùng
Một phút giây nồng mặn đến tận cùng
Rồi lặng lẽ chia xa khi cơn mưa chợt tạnh
Mỏng manh ấy đường chân trời ngăn cách
Chuyện tình biển trời hay chuyện đôi ta
Xa đến thế mà gần ngay trước mắt
Đường chân trời vạch mỏng manh chia cắt
Tưởng đến tận cùng mà chẳng thể hoà chung
Sóng cồn cào oà vỡ cuồng điên
Trời khum khum cong mình ôm mê dại
Ráng chiều đỏ ròng rớt thẳm sâu tận đáy
Đại dương xanh soi nhuộm vòm trời xanh
Ngày và đêm sóng sánh chòng chành
Vẫn bị cắt chia một đường chân trời mỏng mảnh
Đi đến tận cùng mà chẳng khi nào đến
Sóng vẫn vỡ oà trên triền đợi dâng cao
Trời vẫn khum khum vòng ôm mãi khát khao
Lằn mỏng manh chẳng thể hoà chung một
Trời gom mây đổ cơn mưa bất chợt
Sợi ngắn sợi dài sợi nhớ sợi thương
Giọt giọt ngọt ngào cùng biển mặn mênh mang
Phút giây đa tình trời giao hoà cùng biển
Đường chia cắt cũng phút giây tan biến
Cho thỏa lòng mong ước trùng phùng
Một phút giây nồng mặn đến tận cùng
Rồi lặng lẽ chia xa khi cơn mưa chợt tạnh
Mỏng manh ấy đường chân trời ngăn cách
Chuyện tình biển trời hay chuyện đôi ta
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)