Sợ mỗi đêm trăng tròn Lại ngỡ mình đang khuyết Sợ mỗi lần ly biệt Trống vắng lẻ loi hơn Sợ chạm một nụ hôn Tựa như điều gian dối Sợ lời chưa dám nói Nặng lòng suốt canh thâu Sợ ánh mắt khẩn cầu Thêm một lần nông nổi Trăng ơi !... sao nỡ vội
Rón rén nhón đôi giầy cao gót cầu Ô Thước ... gập ghềnh em bước về phía ...ngần ngại phân vân run rảy giọt giọt mưa xiên bỏng rát má loang phấn đóa son môi nhòa nhạt ngâu khóc ... Mỗi năm một lần anh đến rồi đi !
Chiều muộn lá vàng điểm góc đồi Sóng bạc vật vờ thuyền Khổng lão Bão tiền lay lắt bệ Như Lai . Thế Tôn đỏ mắt tìm thiên hạ Ôi chốn nhân gian chẳng thấy người . Ba LV
HỌA 1- Lung linh đáy nước soi bóng trời
Gió vờn tóc liễu thướt tha xuôi
Lơ mơ ngái ngủ vài xiên nắng Giật mình tỉnh giấc giọt sương mai Tiều phu lên núi khai mỏ bạc Ngư ông quăng lưới mò vàng rơi
Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ Đỏ mắt ngóng trông há thấy người . 2- Sông xanh lồng lộng bóng mây trời
Thuyền nan teo tẻo lặng lờ xuôi Vi vút thông reo
ngàn lá đổ Sương loang vắt vẻo phía ngang đồi Sóng bạc ngả nghiêng thuyền Khổng Lão Tiền vàng mua bán phật Như Lai Đức cao tài rộng bình thiên hạ Đỏ mắt vời trông chửa thấy người
Không phải nắng không phải gió là cồn cào nỗi nhớ dịu dàng dắt em về với mùa thu anh chưa hẹn bao giờ em cũng chưa khi nào nhủ mình phải đợi có những điều chưa nói đưa hai ta ngược về phía không nhau Anh sẽ lại trở về không vì nhớ em đâu tương tư cũ anh thành người mắc nợ cũng giống em thôi - Cồn cào vô cớ... Góc phố mùa thu!