Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

BƯỚC CHÂN PHẢI

  Người đàn ông tỉnh giấc. Ánh sáng mờ mờ, ảo ảo qua lớp rèm cửa và chắc là ngoài kia tuyết đang rơi . Lớp tuyết dày trắng xoá trước sân, phủ lên các cành cây im lìm... Bất giác ông cảm thấy bực mình vì cuộc hẹn với khách hàng. Ngày hôm nay cũng như ngày hôm qua và muôn thuở là những công việc, mà thời tiết thì....
   Cố gắng chui ra khỏi chăn, vội vàng mặc quần áo ấm , đi đôi giầy bốt cao bởi không tuyết sẽ ngập ướt sũng chân mất. Một cơn gió lạnh thổi thốc vào theo khi cửa mở, ông cau mặt khom người bước ra ... chợt bước chân khựng lại.... gì nhỉ...???. Chân phải...Cơn buồn ngủ bỗng ta biến :
   - Ngày mai anh nhớ bước chân đầu tiên bằng chân phải nhé !
 Lời của người đàn bà xa lạ . Ông lưỡng lự rồi bật cười đưa bàn chân phải bước ra khỏi cửa .
   Trên đường ra ga ra lấy xe ông vừa đi vừa nhớ lại cuộc onlines đêm qua:
- Anh có dạy con anh tiếng mẹ đẻ ( tiếng Việt không)
+ Anh không có con để dạy
- Vợ anh người Việt hay người nước ngoài
+ Anh không có ai ( độc thân)
- Chưa có hay chưa từng có
+ Chưa từng có
- Khó tin
+ Sự thật
- Vì sao
+Lúc đầu không người đàn bà nào đến với người đàn ông không có công việc, không có nhà, có xe...
-Về sau lại không có người đàn bà nào đến với người đàn ông có nhà có xe nhưng không có tuổi trẻ, đúng không?
+Uhm
- Anh định mãi vậy sao?
+Uhm, đành vậy thôi
- Sẽ không bao giờ là muộn khi ta muốn thay đổi
+ uhm , thay đổi ...???
- Đúng vậy , chỉ là muốn hay không thôi
+
- Việc đầu tiên là sáng sớm mai khi bước chân ra khỏi cửa , anh hãy bước chân phải trước nhé...
..........................................
   Người đàn ông lại mỉm cười và bất giác ông ta chợt  thấy mình cười hơi nhiều so với mọi hôm. Giờ này và với thời tiết này mọi khi chắc đã làm ông cau có, phát điên lên rồi. Ông kéo cao cổ áo và kín đáo liếc nhìn sang bên cạnh, con đường đến gara ô tô đã bắt đầu nhộn nhịp nhưng chẳng có ai để ý đến một người đàn ông đứng tuổi cúi mặt khuất vào cổ áo dựng cao để giấu nụ cười mỉm...
   Chiếc ô tô đã vào khu trung tâm, lại tắc đường. Khách hàng giờ này chắc đã sắp đến nơi hẹn, ông đã bắt đầu thấy nôn nóng, những ngón tay gõ nhè nhẹ trên vô lăng. Rồi mà ... chẳng hiểu sao vô định, những ngón tay vô tình bị cuốn nhanh chậm theo tiết tấu Khúc nhạc Trịnh và miệng ông huýt gió khe khẽ.... ông lại mỉm cười vì thấy hình như mình có gì đó khác lạ... thay đổi.... bước chân phải...Uhm...???
    Mọi công việc đã ổn thoả. Một ngày với công việc bộn bề nhưng lại nhẹ nhàng, xuôn xẻ và chóng vánh. Hai bản hợp đồng đã nằm trong cặp. Đường phố đã sáng loá ánh đèn, ông khéo léo lái xe trôi theo dòng xe chầm chậm trên con đường quen thuộc bắt đầu nhớ xem trong tủ lạnh còn những gì và ngẫm nghĩ đến bữa tối...căn bếp nhỏ ấm cúng...chiếc tivi bật quanh năm ngay cả khi ông không có nhà...bể cá cảnh như đại dương thu nhỏ.... con mèo lông xù....!!!
    Ông bỗng quẹo tay lái một vòng bốn lăm độ mà chưa biết sẽ đi đâu. Lập trình cũ dường như bị ngắt đoạn khiến chính ông bất ngờ và thích thú. Một ngày thành công thì cũng nên tự thưởng chứ, lần này thì là một tiếng cười bật ra sảng khoái...
    Vài ly bia và bản nhạc tango rộn rã. Ông không bước ra sàn nhảy nhưng khuôn mặt ngời sáng, đôi vai hơi lắc lư theo nhạc trong lòng lâng lâng cảm xúc. Ông nhìn lướt qua những đôi bạn nhảy, những vòng tay ôm lơi nõn nà , những nụ cười âu yếm, những nụ hôn nóng bỏng ....
    Người đàn ông đã về trong ngôi nhà ấm áp của mình, một nỗi trống vắng len len. Một nỗi nhớ mung lung về một thời xa lơ xa lắc, về đôi má lúm đồng tiền, đôi mắt lúng liếng của một người con gái ngày xưa ấy nơi quê hương nghèo khó.
  Ông bật máy tính. Chấm tròn của người đàn bà xa lạ tối om. Giờ này bên đó là buổi sớm... ông bất giác mỉm cười và chìm vào giấc ngủ...
                                                    *
                                                 *    *

    Cách nửa vòng trái đất. Hà Nội đã bắt đầu vào đông. Người đàn bà xa lạ mở cửa bắt đầu một ngày mới. Một luồng gió heo may giá lạnh xao xác thốc vào theo cửa mở. Xỏ chân vào đôi giày cao gót. Bất giác .... chân phải...???. Chị nheo nheo mắt, mỉm cười ... lắc đầu nhẹ đặt bước chân đầu tiên trong ngày .... Bàn chân trái !

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

MÙA MƯA NGÂU

    Mẹ tôi đã ngồi rất lâu, đôi bàn tay chắp trước ngực, mắt ngước lên chăm chắm, vành khăn trắng đổ dài xuống cái áo xô trắng làm cả thân hình mẹ là một bóng trắng im lìm, bất động. Bóng tối đậm dần chỉ còn ánh sáng lung linh mờ ảo từ cây nến trên bàn thờ hắt xuống. Buông thõng đôi tay, mẹ thở dài, hơi thở như được nén sâu trong lồng ngực được trút ra một cách nặng nhọc. Đôi vai mẹ rung lên khe khẽ. Đứng sát sau lưng mẹ, lòng tôi thắt lại, muốn sụp xuống, ôm lấy đôi vai gầy của mẹ gánh bớt cho nỗi đau lòng mẹ. Nhưng tôi vẫn đứng lặng ngước nhìn lên bàn thờ, phía trên là tấm ảnh bà nội. Đôi mắt bà nhìn thẳng chăm chú, vừa nghiêm nghị vừa như dò hỏi. Bên dưới là ảnh bố còn rất trẻ. Bố tôi chết lúc ông mới ba mươi sáu tuổi.
- Thôi con bật đèn lên!
Ánh đèn neon bừng sáng. Mẹ vẫn lặng ngồi, đôi vai rũ xuống, mái tóc điểm bạc lòa xòa dưới vành khăn trắng. Tôi giật mình:"sao dáng ngồi của mẹ giống bà đến kỳ lạ". Gượng nhẹ đỡ mẹ tựa hẳn vào lòng tôi trong hơi thở dồn dập, gấp gáp, nắm lấy bàn tay tôi mẹ thì thào:" Mẹ đã được gặp bà". Tôi thoáng rùng mình trong một linh cảm về nỗi mất mát. Ôm riết lấy mẹ, tôi òa khóc như đứa trẻ.
  Cứ vào tháng bảy là mẹ lại làm cơm cúng cả tháng. Còn mùng ba là ngày giỗ của bà. Tôi hiểu đó là nỗi đau đớn của mẹ suốt bao năm dài đằng đẵng, vì đó là ngày giỗ nhưng không phải là ngày mất của bà. Đó chỉ là ngày bà bỏ nhà ra đi không một câu oán thán, không một lời nhắn gửi.
 Ngày đó tôi mới hơn mười tuổi. Nhưng trong trí nhớ non nớt của một đứa trẻ vẫn như in cái ngày bà bỏ nhà ra đi. Vì từ sau ngày đó, nỗi bất hạnh đã liên tiếp giáng xuống gia đình. Hôm ấy trời mưa sụt sùi, rả rích. Mưa nhưng không khí lại oi nồng ngột ngạt, đã vậy lại mất điện. Chiều sầm sập xuống. Dạo đó bố mẹ thường về muộn do đợt sản phẩm của xí nghiệp phải làm gấp. Mọi việc nhà cửa,cơm nước bà tôi đều đảm nhận. Nội lúc đó đã ngoài sáu mươi, gày gò nhỏ thó nhưng vẫn còn rất nhanh nhẹn.
  Nhá nhem tối bố mẹ tôi đi làm về, áo đầm mồ hôi. Mẹ mệt nhọc xuống bếp, bỗng tiếng mẹ kêu thất thanh:
  -Ối! chết tôi rồi...
  Vì mất điện mẹ đã đá phải chảo đậu rán bà vừa bắc trên bếp xuống. Mẹ ngồi thụp ôm lấy chân hét lên:
  -Bà hại tôi rồi, có làm mà ăn cũng không nên hồn !
  Bà luống cuống đỡ mẹ dậy, nhưng mẹ hất tay bà ra, vừa đứng lên vừa lẩm bẩm:
  - Con này mà nằm đấy thì đói rã họng...
  Bà loạng choạng bám vào cửa bếp rồi im lặng trở về giường ngồi. Bà ngồi rất lâu, nhất định không chịu ăn uống gì. Khi cả nhà đi ngủ, bà vẫn ngồi ở đó, nhưng đến sáng thì không thấy bà đâu nữa. Lúc ấy bố mẹ mới hốt hoảng, tìm bà khắp nơi, đến tất cả các nhà họ hàng thân thích, về quê, thậm chí nơi cửa sông, cửa bể, rồi thậm chí cả nhà xác các bệnh viện nhưng tin tức về bà vẫn bặt vô âm tín.
    Trở về nhà bố đổ ốm, thân hình già xọp xuống, đôi mắt trũng sâu, dài dại. Bố bị chứng mất ngủ triền miên , thuốc ngủ, thuốc an thần đều mất tác dụng. Đêm đêm, mặc mẹ van xin, khóc lóc, bố thường bỏ đi lang thang đến mờ sáng thì trở về, người lạnh run, miệng luôn lẩm bẩm một mình. Cho đến một ngày, không thấy bố trở về, mẹ cùng mọi người vội đổ đi tìm, thấy bố ngất xỉu ngoài bến tàu. Đưa được bố về nhà thì người đã lạnh. Ông chỉ kịp trăn trối có mấy câu: " Hãy đi tìm bà".
    Bà bỏ nhà ra đi, tiếp đến cái chết của bố đã giáng xuống một đòn nặng nề làm mẹ không gượng dậy được nữa. Mẹ nằm thiêm thiếp suốt mấy ngày, khi tỉnh, khi mê. Tôi không chịu rời khỏi giường mẹ nửa bước. Tôi sợ mẹ cũng bỏ tôi mà đi. Thỉnh thoảng, mẹ mở mắt nhìn tôi, bàn tay ướt lạnh quờ quạng lấy tôi, nước mắt mẹ chảy dài xuống tóc mai rồi lại thiếp đi. Mẹ sống được có lẽ vì không muốn bỏ tôi lại một mình. Người mẹ gầy rộc đi. Nhiều đêm tỉnh giấc tôi thấy mẹ phủ phục trước bàn thờ, cả người rũ xuống như tàu lá khoai héo.
    Rồi từ đó, suốt mười mấy năm ròng mẹ đã đi khắp nẻo tìm bà. Chỉ cần nghe phong thanh có thể bà ở đâu đó mẹ lại khăn gói ra đi. Rồi sau mẹ trở về trong nỗi thất vọng mỗi lúc một dày thêm. Có khi chỉ trong giấc mơ thấy bà mặc đồ nâu sòng, mẹ vội tìm đến khắp các chùa từ nội thành đến ngoại thành để dò hỏi, tìm kiếm. Bà ở đâu đó hiện hữu trong nỗi khắc khoải, ăn năn của mẹ.
    Lớn lên, tôi là người đồng hành trong những chuyến cùng mẹ đi tìm bà. Rồi bước chân mẹ mỗi lúc mỗi lúc một chậm, mắt mẹ mờ dần và tay mẹ mỗi lúc một run hơn...
    Một ngày mẹ gọi tôi lại và bảo:
   - Người ta nói sảy chân thì chỉ vấp ngã còn sảy lời thì không có gì lấy lại được. Chỉ một phút nóng giận mẹ đã phải trả giá bằng sự mất mát và nỗi day dứt suốt cả cuộc đời. Mẹ vẫn chưa thực hiện được lời trăn trối của bố con. Không biết nơi chín suối bố có hiểu và tha thứ cho mẹ?!.
    - Mười năm đã trôi qua, nếu bà còn sống thì đã ngoài bảy mươi. Mẹ chỉ sợ nếu bà chẳng may đã nằm xuống, hương hồn bơ vơ lạnh lẽo nơi nào... Mẹ không cầm lòng được. Hôm nay vừa tròn đúng mười năm, ngày bà bỏ đi, mẹ quyết định nếu chưa tìm được bà thì hằng năm, ngày naỳ mẹ con mình sẽ làm mâm cơm giỗ bà.
    Cứ mỗi mùa mưa ngâu, tâm trạng tôi lại nôn nao khó tả trong một cảm giác bất an. Đã hàng chục lần giỗ bà qua đi và năm nào cũng vậy, ngày ấy mẹ dậy từ rất sớm, dọn dẹp nhà cửa, bàn thờ. Mẹ làm trong im lặng, nét mặt ưu tư. Khi chiều buông, mẹ mặc chiếc áo xô trắng để tang cho bà. Mẹ ngồi âm thầm trong bóng tối như chiều nào bà đã ngồi trước khi bỏ ra đi. Nhìn bóng mẹ lung linh trong ánh nến chập chờn, trong lòng tôi một cảm giác lo lắng mơ hồ...
    Tôi dìu mẹ và gần như bế bổng mẹ đặt lên giường. Thân hình mẹ nhỏ bé, nhẹ bẫng như chiếc lá. Bỗng đôi môi mẹ hé mở, nét mặt rạng rỡ. Mẹ cười mà nước mắt lăn trên những nếp nhăn. Mẹ nói trong hơi thở nặng nhọc:
    - Mẹ đã gặp được bà, cả bố con nữa. Bố và bà đã tha thứ cho mẹ. Mẹ biết mẹ cũng sắp đến với bà và bố rồi. Điều bố trăn trối cuối cùng mẹ cũng đã thực hiện được.
    Tôi ôm mẹ òa khóc, cảm nhận cái khoảng cách vô tận sắp ngăn cách mẹ với tôi khiến con tim lạnh buốt. Khi hiểu rằng chỉ còn một mình trên cõi đời, tôi mới thấm thía nỗi đau và thương mẹ vô bờ bến vì mẹ đã phải chịu đựng nỗi đau ấy suốt hai chục năm trời.
    Tôi bỗng nghe tiếng gọi mơ hồ từ một nơi xa xôi nào đó, phải chăng là tâm linh. Tôi thấy bà, bố, mẹ gần gũi bên tôi. Dường như tôi nghe được cả hơi thở của họ. Và trước mắt tôi bóng dáng một người đàn bà nhỏ thó bước đi chập choạng trong bóng chiều. Đó là bà hay mẹ - tôi không phân biệt nổi.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Sao thơ chưa vui !

Tràn ngập khắp nơi nơi
tiếng cười
hân hoan
tiếng cụng ly
tiếng dô dô ran ran pháo nổ
thừa mứa
chứa chan
em bé đánh giầy thêm " thượng đế" thân quen
cóp nhặt thêm từng đồng tiền nhờn bóng
sao thơ vẫn chưa vui

Tình yêu đang lên ngôi
nhà nghỉ, khách sạn mọc lên như nấm
môi đỏ, mắt xanh
phố phường chộn rộn
mời chào
em gái vùng cao
bỗng hóa thành " đặc sản"
tiền bo son phấn nhiều hơn cả mẫu ruộng quê nhà
sao thơ không thể vui

Người chen người ngược xuôi
xe lớn, xe con bóng loáng
hợp đồng, dự án tỷ đô
" tiền bo" bằng cả căn vila 
hay từ thiện nhà nghèo ăn cả đời không hết
người nông dân không cần cắm mặt vào đất
tiền đền bù mua xe máy phóng vi vu
sao thơ mãi không vui

Thơ ơi !
khét nặng mùi mồ hôi
xin đừng buồn 
khi được ưu ái vo viên vứt toẹt vào sọt rác






Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Thả về trời

ĐÁ

Đá cứng , đá lạnh, đá trơ trơ
đá lăn, đá lóc tự bao giờ
sương đêm đẫm ướt ru hồn đá
nước mắt tuôn ròng bật câu thơ



SƯƠNG

Không nặng làm giọt mưa rơi
không nhẹ hóa áng mây trôi cuối ngàn
không ấm áp để được tan 
lơ lơ lửng lửng màn sương vật vờ



GAI

Muôn cánh nhung mềm mại
dâng ngập hương nồng nàn
tình yêu em đằm thắm dịu dàng
từ bỏ chính mình
em bẻ từng chiếc gai kiêu lạnh
vì sao em mất anh???


LỬA

Em giấu ngọn lửa hồng trong tim
ngọn lửa ấm, tình yêu không đủ ấm
em giấu ngọn lửa trong nụ cười đằm thắm
nụ cười tắt nửa chừng không thắp sáng trong anh
em giấu ngọn lửa trong giọt nước mắt long lanh
đông giá lạnh, lá bàng se sắt rụng
vòng tay anh hững hờ không đủ rộng
em không thể đến tận cùng với một nhúm tàn tro !!!


RU

Tát sao cho cạn biển Đông
vớt sao được ánh mắt trong xa mù
thôi về nhặt lá mùa thu
nhặt vàng sợi nắng mà ru lòng mình



BÔNG HỒNG KHÔ

Là kỷ vật
đâu nỡ bỏ úa tàn
biểu tượng tình yêu
nên cố công gìn giữ
chỉ để nhói đau mỗi lần nhớ
có một ngày
hoa đã từng thắm đỏ
rưng rưng


Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Trở lại


Một ngày quay trở lại
Cỏ hoang ngợp dấu giày
li ti hoa me dại
bời bời gió heo may
cố quên đến hôm nay
một mình tìm về lại
gom rộng dài trống trải
làm hành trang đường dài
ngắn lắm một khiếp người
neo chênh vênh cõi tạm
nợ gánh đời lận đận
giận cũng hóa nên thương
nẻo về mờ hơi sương
bước quen chen bước lạ
trời xanh cao cao quá
đất rộng rộng thênh thênh
sao hẹp một bàn chân
bước ngập ngừng trở lại



Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Họa thơ

   Mình dốt thơ Đường, thấy các bạn làm và họa thơ đường hay quá, mình cũng học đòi một chút, không biết có đúng luật không. xin các bạn góp ý và chỉ bảo. Xin cám ơn !




BÁNH QUAI VẠC

Một mảnh cong cong , nguyệt nửa vành 
Đôi bờ um úp ngậm vàng hanh
Non da trắng bạch , thơm mùi sữa 
Già lửa thâm nâu , thắm sắc hành
Sáng tối no lòng thôi nghĩ quẩn
Trưa chiều đói mắt lại mơ quanh
Nghe tên mộc mạc đừng chê nhá
Quai Dzạt bánh này rất trứ danh



Họa : cái quạt

Khép thời khin khít, mở nửa vành

Nan cật chẻ đều phơi nắng hanh

Một bên đục lỗ, bên hồ phết

Giấy dán đôi bên dính song hành

Che đầu quân tử khi nắng rát

Phành phạch n nhi lúc quẩn quanh

Quạt máy nằm trơ khi mất điện 

Quạt giấy bốn mùa vẫn trứ danh


                              Khuyết danh -  Tri âm quán 

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

LÀ EM

Ước được như Thị Nở
chẳng sợ ai so bì
sắc đẹp là cái chi
mà giá cao chất ngất

Người đời háo của ngọt

riêng nàng thèm của chua
nhặt táo rụng sân chùa
ước được như Mầu Thị

Mặc lời người dị nghị

mặc lời ai chê bai
ước được là em thôi
được yêu vì... xấu xí