- Sao dạo này mọi người thích tặng nhau hạc giấy thế không biết.Tối nay ở lại làm thêm cho cô đi, hàng gấp quá.Cô chủ nằn nì hai chị em nó .
- Chị à, tại sao người ta lại tặng cho nhau nhiều con hạc giấy như
thế để làm gì?- Nó khe khẽ hỏi Mai.
Mai hơn nó năm tuổi và làm ở
đây lâu rồi. Công việc của hai chị em nó là làm ra những đồ vật nho nhỏ, xinh
xinh để làm quà tặng, quà lưu niệm. Đổi lại ngoài bữa ăn miễn phí, tiền công nó
và Mai được trả hàng tháng cũng chẳng đáng là bao, nhưng dù sao, với những
người như nó và Mai, có chỗ chấp nhận, có đồng tiền kíếm được từ sức lao động
của mình là tốt rồi. Mai giống nó ở đôi chân khuyết tật và có chung sự mặc cảm.
Bị bệnh bại liệt từ nhỏ, một chân của Mai teo nhỏ nên khi đi lại cả
thân hình cô bé cứ nghiêng nghiêng về một bên. Nhưng so với nó Mai còn sung
sướng hơn nhiều bởi vì nó chỉ có thể di chuyển được nhờ vào đôi tay...
Trong những lúc ngồi làm, nó và Mai thường hay nói
chuyện. Mai hay nói đến sự bất công của ông trời. Điều Mai ngạc nhiên nhất về
nó là sự cam chịu. Nó không oán trách số phận như Mai dù khi sinh ra số kiếp nó
đã gắn liền với đôi chân tật nguyền. Nó không nghĩ về nỗi khổ của bản thân mà
thường nghĩ đến nỗi đau của người khác. Nó luôn dằn vặt rằng: Vì sự có mặt của
nó trên thế gian này mà mẹ nó đã không thể có một cuộc sống hạnh phúc như những
người phụ nữ bình thường khác. Các cô, các bác sống cùng trong khu tập thể
bảo rằng bố nó đã bỏ mẹ nó ra đi khi thấy nó được sinh ra mà không có đôi chân
lành lặn...
- Em không biết à, chị nghe thấy họ bảo là để
cầu chúc cho nhau những điều hạnh phúc. Khi người ta muốn cầu mong cho người
thân của mình được hạnh phúc thì người ta sẽ gấp những con hạc giấy, nếu gấp
được một nghìn con thì điều ước ấy sẽ thành hiện thực.
- Em à, như chúng mình thế này thì những điều ước
chỉ là điều không tưởng... Đúng như vậy, chị em nó nhìn nhau nước mắt ngân
ngấn...
*
Ngày nào nó cũng chăm chỉ cần mẫn với công việc,
cho đến khi lên chiếc xe lăn trở về nhà thì toàn thân nó mỏi nhừ đến tê dại. Mẹ
không muốn cho nó đi làm nhưng nó không chịu. Nó lấy lí do đi làm cho vui và để
cuộc sống này có ý ngĩa hơn. Nó hiểu rằng nó là tất cả cuộc sống của mẹ. Tất cả
tình thương yêu của mẹ đều dồn cả cho nó, một đứa con không may mắn. Nhưng nó
nghĩ, mẹ có gì hơn nó. Thấy người ta bảo ngày ở chiến trường hình như mẹ nó đã
bị nhiễm chất độc hóa học. Mỗi khi trái nắng trở trời, những cơn đau nhức lại
làm mẹ vật vã. Mẹ nghiến răng chịu đựng, mồ hôi trên người ướt sũng như tắm,
khuôn mặt trở nên trắng bệch. Những lúc như vậy, nó chỉ biết ôm mẹ khóc...
Nó lớn dần nhưng mắt mẹ mỗi ngày một mờ đi. Mẹ
không thể làm việc ở bộ phận may quân trang được nữa mà phải chuyển sang tổ
đóng gói, rất vất vả. Mấy cô, mấy bác cứ khuyên mẹ nghỉ chế độ, nhưng mẹ không
chịu, mẹ bảo vẫn phải cố gắng đi làm vì còn phải lo tương lai cho nó.
*
... Mẹ đã ngủ say sau một ngày
quần quật với công việc. Nó nhẹ nhàng trở dậy, bật chiếc đèn bàn rồi cẩn thận
che thật kĩ ánh sáng, không để mẹ thức giấc. Nó ngồi lặng lẽ gấp hạc giấy cho
chính mình. Nó cẩn thận, nâng niu gấp từng con một, gửi vào trong đó những ước
vọng thầm kín từ đáy lòng. Chỉ trong hai đêm nó đã gấp đủ một nghìn con hạc. Nó
cẩn thận xếp tất cả vào một chiếc hộp rồi chìm vào giấc ngủ với lời ước trên
môi cùng những cánh hạc bay về phía mặt trời... Nó hồi hộp trông chờ điều ước
ấy sẽ thành hiện thực.
*
Hồi bé, mỗi năm cũng đôi ba lần bố nó
ghé thăm hai mẹ con. Mỗi lần bố đến, mẹ thường lẳng lặng bỏ sang phòng các
cô, các bác trong khu tập thể. Bố mua rất nhiều quần áo và bánh kẹo. Bố ôm nó
vào lòng, vuốt tóc nó và dặn dò nó phải ngoan, phải cố gắng... Nhưng tuyệt
nhiên chưa bao giờ bố nhìn xuống hay chạm vào đôi chân tật nguyền của nó. Những
lần bố về chỉ là chốc lát rồi lại vội vã ra đi. Có nhiều lúc nó muốn khóc thật
to và níu kéo bố lại với nó, với mẹ. Nhưng không, nó chỉ cắn chặt răng và bậm
môi lại. Mẹ cũng vậy, ngày nào bố đến là mẹ lại không ngủ, lặng lẽ âm thầm khóc
không thành tiếng. Nó vẫn biết vì đôi vai mẹ và chiếc giường rung lên nhè nhẹ.
Nó muốn ôm lấy mẹ mà khóc nhưng lại lặng lẽ nuốt nước mắt vào lòng vì... thương
mẹ, nó không muốn mẹ biết rằng nó cũng khổ sở biết bao khi mẹ khóc. Để sáng hôm sau mắt mẹ sưng húp lên và mẹ lúng túng tránh nhìn nó,vội vàng
đi làm...
Lớn lên một chút nữa nó hiểu rằng mẹ chấp nhận để bố về thăm
là vì muốn tuổi thơ nó không bị buồn tủi. Đã có lúc nó ước bố đừng trở về nữa
để mẹ nó không còn phải khóc. Điều ước đó đã thành hiện thực, mấy năm
rồi bố không về thăm mẹ con nó nữa, hình như bố nó đã lấy người khác. Nó
tưởng như vậy mẹ sẽ bớt buồn hơn. Nhưng không mẹ vẫn âm thầm một mình một bóng
và nhiều đêm đôi vai gày của mẹ vẫn rung lên nhè nhẹ...Và nó lại thầm ước mong
bố nó sẽ trở lại.
*
Chiếc giường và đôi vai gầy của mẹ không còn rung trong đêm
nữa, mắt mẹ đã có ánh vui, thỉnh thoảng còn thấy mẹ mỉm cười một mình. Có những
ngày nghỉ, mẹ đi đâu đó đến chiều tối mới trở về. Lòng nó xốn xang theo những
thay đổi của mẹ. Phải chăng điều ước của nó đã thành hiện thực. Nó chờ ngày bố
trở về để nó có thể khoe với bố nó đã biết làm biết bao nhiêu việc, tuy chân
như vậy nhưng nó vẫn là đứa con có ích, chắc bố vui lắm và bố sẽ ở lại với hai
mẹ con. Những điều nó mong mỏi chưa tới nhưng nó thấy mẹ dường như hồng hào trở
lại,đôi mắt mẹ ngập tràn niềm vui, hạnh phúc. Phải chăng mẹ đang đến với bố,
nhưng chắc bố còn bận chưa về được. Trong nó biết bao điều phấp phỏng mong
chờ...
...Rồi một ngày mẹ đưa một người đàn ông về nhà,
nhưng không phải là bố. Một người đàn ông với một đôi nạng gỗ. Trời ơi hạnh
phúc của mẹ là đây sao?. Một chiếc xe lăn chưa đủ khổ cho cuộc đời của mẹ , nay
lại thêm... Nó cắn răng, bặm môi và lao nhanh chiếc xe lăn ra ngoài. Trời đất
quay cuồng, đảo điên, tim nó thắt lại đau đớn.
Đêm ấy, mẹ đã kể cho nó nghe về tuổi trẻ của mẹ và
mối tình đầu với con người ấy. Ở nơi chiến trường ác liệt, nơi sự sống và cái
chết chỉ diễn ra trong tích tắc, nơi tình yêu thiêng liêng và đẹp đẽ không một
chút pha trộn sự tính toán, hẹp hòi... Mẹ nó và người ấy đã thề nguyền ngày
thống nhất sẽ tìm nhau. Thế rồi hai người theo hai cánh quân tiến vào Sài Gòn,
sau ngày giải phóng mẹ lần mò đi tìm, cuối cùng cũng tìm được về
quê người ấy. Khi mẹ đến, nhìn đôi nạng gỗ và những vết tích của chiến tranh để
lại, mẹ đã vừa khóc vừa lao lại ôm chầm lấy người đó. Nhưng bác ấy đã đẩy mẹ ra
và chỉ vào một cô gái ở bên cạnh và giới thiệu đó là vợ .
Mẹ đã đau đớn suốt bao nhiêu năm trời mới có thể
nguôi ngoai để đến với bố nó. Đến bây giờ mẹ mới biết, cô gái mà đã từng được
giới thiệu là vợ chỉ là em gái của bác ấy. Trở thành người tàn phế sau chiến
tranh, bác đã cố tình giấu mẹ mọi thông tin. Bác làm vậy vì muốn mẹ có hạnh
phúc, không phải sống với bác như một gánh nặng của lời thề và cái nghĩa trong đời.
Giờ đây mẹ và bác ấy mới tìm được hạnh phúc đích thực. Nó ôm lấy đôi vai
gầy của mẹ. Cả hai mẹ con cùng khóc, những giọt nước mắt của hạnh phúc.
... Có thể chuyện về những con hạc giấy chỉ là
truyền thuyết nhưng với nó nó luôn tin tưởng vào những điều tốt đẹp trong
cuộc sống.