Đất nơi nào cũng ấm lòng đất mẹ
Trời nơi đâu cũng thắm sắc quê hương
Dòng sông nào cũng hát khúc êm êm
Ôm ấp ru hời cho người nằm xuống
Biển Đông đã ì ầm tiếng súng
Máu lại đổ vì đất nước bình yên
Xin đừng quên - đừng quên
Độc lập - tự do lời thề mãi mãi
Khúc quân hành chúng tôi còn để lại
Tuổi đôi mươi đồng đội vẫn bên nhau
Thịt nát xương tan dẫu yên nghỉ nơi đâu
Hồn chúng tôi đã hóa hồn thiêng sông núi
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
NGƯỜI ĐI CUỐI BỂ CHÂN TRỜI
Tôi đã từng làm thơ, đã từng viết những
vần thơ bóng bẩy và đã từng không khỏi tự huyễn hoặc là mình cũng biết
làm thơ, tôi đã từng được nhiều lời ngợi khen và không tránh khỏi có những ngộ
nhận và ảo tưởng. Cho đến một ngày lang thang trên mạng, tôi thật bất ngờ và vô
cùng sung sướng như tìm ra được một mỏ vàng vô giá, những câu thơ như được rút
từ trong gan ruột, từ tận cùng nỗi buồn nhưng lại long lanh toả sáng, ánh sáng
rạng ngời và thuần khiết từ trí tuệ và một tấm lòng từ bi, thánh thiện. Tất cả
những bài thơ đó được đặt dưới một thư mục rất khiêm nhường :"Ủa
thơ". Như thể một nhà hiền triết một ngày nào đó thung thăng ngoạn cảnh
vừa đi vừa nhặt nhạnh được những tứ thơ, vần thơ và thích thú khi nhận ra vẻ
đẹp của chúng, như thể những vần thơ đó vẫn luôn rơi vãi rải rác đâu đó và anh
chỉ là người nhặt lên để khoe với mọi người.
Tôi đã đọc ngấu nghiến rồi lại nhẩn nha đọc lại
từng bài, từng câu của mấy trăm bài thơ của cái thư mục "ủa thơ" đó
và hiểu rằng mình chẳng là một cái gì cả khi tác giả của những bài thơ này
không nhận mình là nhà thơ hay thậm chí là lều thơ gì đó mà chỉ nhận mình là lá
cỏ hay cuội sỏi dưới chân người.
. Cứ mỗi lần nỗi chán chường gặm nhấm tôi lại tìm về
đọc những vần thơ của anh như tìm về thánh đường với sự thản yên. Tôi cũng đã
từng viết lên hơn trăm bài thơ vậy mà bỗng giật mình vì nhiều bài của mình mà
chính tôi cũng không thuộc, tôi đã viết và đánh rơi vãi chúng ở đâu đó, vậy mà
giờ đây tôi đã thuộc rất nhiều bài thơ của anh
Rất cám ơn anh , người anh mà tôi chưa
biết tên , biết mặt . Yahoo Blog đã đóng cửa rồi, tôi biết không bao giờ tôi
còn tìm được anh nữa vì hình như anh đang bị trọng bệnh khó qua khỏi, tôi biết
nhiều người trọng anh và yêu thích thơ của anh, với riêng tôi đạo đức và trí
tuệ của anh vẫn luôn hiện hữu
Xin giới thiệu cùng các bạn vài bài thơ của một người vô cùng yêu thơ
1- CÓ CỌNG MÂY BỒNG CHIỀU THÁNG CHẠP
Có cọng mây bồng chiều tháng chạp
Vướng chân trời lạnh cóng đợi mùa giêng
Nghe lá trút nỗi niềm hoài lộc biếc
Ngó nhà ai khói hạnh phúc xanh thềm
Có cọng mây bồng về thưa nắng
Bấm đốt tay thời khắc tiễn ngàn xa
Ghé quán vắng buổi giang hồ tuổi cạn
Ngồi thu lu ngóng phố nhẩm lòng ta
Cánh cổng xiêu năm nay ai sơn lại
Tấm chiều bông ai trải thẳng mẹ nằm
Vui mắt người ai xum xoe áo mới
Ai chưa về tóc mẹ sắp trăm năm
Cổ ba ngấn áo vàng em nhỏ phố
Môi biếng cười má nhạt phấn kiêu sa
Nhánh mai gầy sẽ tuốt giùm lá cũ
Tết năm nay thương mẹ ghé xông nhà?
Huynh đệ đấy mỗi người chia mỗi ngã
Tháng chạp này thảng hoặc gọi tên ta
Say ngất ngưỡng hay áo cơm tất tả
Vỡ mộng hoài dăm đứa vết trầm kha
Có cọng mây bồng chiều cuối chạp
Phủi tay đời phủi ước vọng hào hoa
Canh rượu vãn nỗi niềm lan man khuất
Gió khều vai mùa nhắc sắp giao mùa
2- LỤC BÁT QUÁN MƯA
Thương mưa ướt nửa chuỗi cười
khum tay tôi bụm che lời dòng sông
một mai dứt kiếp lông bông
quá giang nỗi nhớ về đong nỗi buồn
Sợ mưa úa lá bờ vương
xòe tay tôi hứng ngọn hương cỏ mềm
ngậm lên môi đẫm tiếng chim
ghé vai em rủ thuyền huyên một rằm
Đợi mưa trắng xóa, mưa dầm
bay qua phố xá dắt trăm năm về
vẫn ngồi quán đắng cà phê
khuấy cho tan loãng câu thề vào mưa
Đợi mưa trắng xóa, mưa dầm
bay qua phố xá dắt trăm năm về
vẫn ngồi quán đắng cà phê
khuấy cho tan loãng câu thề vào mưa
3 - GIỮA CHẠP
CHỢT NHỚ QUÊ
Chợt nhớ về quê chợt nhớ một tên bờ
Tôi có phải dòng Ba Lai đang chảy
Nên tháng chạp là chòm mây trôi mãi
Nhắc tháng giêng vẫn tha thẩn đẩu đâu
Lỡ tương tư giùm nhắn bậu qua cầu
Hái tiếng cu gù đem lên chùa cúng phật
Tay lóng cóng đừng trách tôi làm khách
Cây xa người mới thấu hết bơ vơ
Chợt nhớ đến quê nhớ trộm một vế hò
Tôi thả lục, em ngọt ngào câu bát
Thèm quay quắt lần ghé về ăn tết
Vắng tiếng còi phà
tôi mắc nợ ai không?
4- HAPPY NEW YEAR 2012
... Nên tình cờ gõ đúng cửa nhà em
Mùa xuân đến và lòng tôi cùng đến
Nụ cười trên môi tay chùm hoa thắm
Ba trăm ngày dư tôi chăm chút gieo trồng
Để nắng thơm ghé phớt má non hồng
Gió hữu ý lùa trong tà áo phấn
Tôi, vốn như chiếc lá hiền lành, thử một lần táo tợn
Đáp ngẫu nhiên trên nếp cửa nhà người
Thử xiêu lòng mở cửa đón tình tôi
Hỡi đôi mắt chim câu tròn độ lượng
Chớ nghi hoặc chớ đón rào vướng bận
Dẫu quanh mình còn lắm chước quỷ mưu ma
Hãy mời tôi, cả cơn gió, vào nhà
Ta chúc nhau thêm một năm nhiều vui, buồn, an nhàn, bận rộn ...
Miếng bánh ngọt đậm đà, chén vang thơm … chẳng hạn
Khúc Happy New Year ấm áp phút giao mùa
Và, ngẩn ngơ cùng tiếc ngẩn một năm xa
Đón tuổi mới vào vòng tay mơn mởn
Mấy tờ lịch con con lại chơi trò ú tim tìm-trốn
Chờ ba trăm ngày hơn trái đất xoay quanh
Em sẽ gặp đúng tôi đứng trước cửa nhà mình
Mùa xuân đến nên lòng tôi cùng đến …
5- NẺO THU VỀ
Nói cho anh nơi cũ ấy, đi em
Con đường nhỏ quanh co dường nhớ được
Cái mùi cỏ ngây ngây và mục ướt
Cùng mùa thu anh lót ổ em nằm
Hẹn với nhau, này em, một buổi lâm thâm
Khúc sông đục chứa lắm điều khuất tất
Nụ hôn vụng hồ nghi không có thật
Mùi bông xoài chín ruộm mé vườn mưa
Nhốt anh vào nhịp guốc mộc ban trưa
Mà sợi tóc thường chải đầu ba-bảy
Bởi yêu lắm triền đê nằm vụng dại
Con chích chòe liếng thoắng mãi về em
Cứ quê mùa lại lần nữa, thử xem
Tứ xứ nọ sông mỏi mòn nguồn cội
Thử lần nữa mình tập tành bối rối
Hôm chân về vướng víu nửa mùa thu …
6- SINH NHẬT MƯA
Sinh nhật
ta trùng sinh nhật mưa
Khách mời quên đến chén ly thưa
Hoa hồng xa lắm hương phai lắm
Phòng vắng trơ ngồi mơ gió đưa
Sinh nhật ta
hay sinh nhật đau
Lạnh thưa nhắc bão rớt đâu đâu
Buồn chưa ngọt lắm men
chưa đắng
Phố thị nghe tình rao mắt
nâu
Sinh nhật ta
ngờ sinh nhật trăng
Cổng nhà hờ khép heo may giăng
Chiều rơi bông giấy thềm hoang
cháy
Cây lá ôm nhau đứng cỗi cằn
Sinh nhật
ta cùng sinh nhật đêm
Thầm thì tên lạ nhắc
tên quen
Bàn tay chạm ngón khuya gầy quá
Rét ngóng em về châm nến thêm.
7- EM VÀ TA
Thương em và thương ta
Áo hào hoa mấy độ
Chợt chiều bâng quơ nọ
Phút chốc hóa tình nhân
Yêu chưa lần chiếu chăn
Lại ân cần hơi ấm
Thương ngà ngọc em nằm
Ta thức mòn năm tháng
Tiếc sợi tóc nào xanh
Bay vời qua ảo vọng
Giận bầu trời cao rộng
Nỡ giam cầm lời chim
Nên hôm ta nói cười
Cách chi em nhớ được
Ngày mưa em bật khóc
Lối ta về nào hay
Như nắng lắm sáng nay
Mây ngang đầu rất trắng
Vói tay em quá ngắn
Bước ta dài loanh quanh
Chạnh khi ta thức dậy
Mân mê mười ngón gầy
Biết tình em xa đấy
Thầm thì cùng heo may
Chân trời trông góc bể
Chân trời trông góc bể
Thương em và thương ta.
8- E VA
Cô gái ngồi khỏa thân
Giữa phố phường xao động
Lộng lẫy một chân dung
Bên ồn ào đời sống
Cô gái ngồi thơ mộng
Như vừa được sinh ra
Nhan sắc thật Ê-va
Địa đàng hương trái cấm
Cô gái không son phấn
Lúc đời nghiện hóa trang
Vải vóc chỉ vướng bận
Em trần truồng rất ngoan
Ừ, giá cả leo thang
Kệ thị trường chứng khoán
Ừ, cao ốc khoe khoang
Mặc vỉa hè lận đận
Cùng buổi chiều chấy rận
Em ngồi như ca dao
Thơ tôi chưa lạc vận
Mà trổ một thương đau
****
Cô gái ngồi gãi ghẻ
Niềm vui rất hòa bình
Đất nước đang sạch sẽ
Em đâu cần vệ sinh.
9- TIẾNG RAO ĐÊM
Gió mùa lại về nơi con ở mênh mông
Trường trại chắn che tháng mười rừng vẫn ấm
Đường phố má đi cơn mưa lấm thấm
Có giọt mưa nào rơi buốt lòng con
Hai đầu gánh oằn một nồi chè thưng
Cong dần từng ngày liêu xiêu tuổi má
Trăm nẻo đường quen nghìn con hẻm lạ
Cơm áo nhọc nhằn dẫn lối bước chân
Nón lá che chiều chừa ướt tiếng rao
thương
Mùi nước cốt dừa hương đậu xanh ngon ngọt
Tờ bạc lẻ chắt chiu đếm niềm vui có thật
Má nuôi con bằng muối mặn gừng cay
Gánh chè thưng, má gánh cả thị
phi
Xóm giềng vô tâm hay nhắc cháu, con khoe thành đạt
Lúc má úp mặt vào đêm giấu dòng nước mắt
Bụi chuối sau hè lá rách phất phơ
Quá nửa đời người, ai nhận, má toàn
cho
Mưa nắng điểm trang bụi đường nhan sắc
Vịn ầu ơ má dắt con qua nghèo ngặt
Bèo bọt ngậm ngùi cầu ván đóng đinh
Đêm ngước trông trời thắp nén tâm
linh
Mong con của má bình yên mạnh giỏi
Niềm tin ấy chưa bao giờ biết mỏi
Chỉ sợi tóc trên đầu đang lừa dối tháng năm
Cho đêm nay ôm súng con ngồi canh
Giấc ngủ bạn bè núi rừng than thản
Nghe thăm thẳm ngoài xa, mơ hồ trong gió loạn
Vẳng tiếng rao nhói lòng “Ai ăn chè thưng …”
10- MỘ CHÍ
Đêm mịn màng dỗ giấc
Ngày rút cạn muộn phiền
Ta chừ rồi về đấy
Ngã đầu vào bình yên
Mắt trần thôi khép mở
Khóe đời bớt khóc cười
Được thêm lần cùng cỏ
Ngồi đếm mấy trùng khơi
Khúc ma xin đừng tấu
Sợ rác tai thế gian
Chỉ cần tấm lá úa
Rải dọc chiều đưa tang
Đá gầy cũng chớ trổ
E rét buốt tuổi, tên
Mai táng lời cơ khổ
Ba tấc vùi nhớ, quên ...
Và em, người
môi đỏ
Chớ thưa thốt hững hờ
Chỉ cần chiếc chim nhỏ
Ghé nhủ vài vu vơ
Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013
VỆT VÂN VI
Đem
dấu chân soi dưới vệt vân vi
Gót nứt nẻ, thêm tâm hồn cũng thế
Thua thiệt buồn so, thắng cười hả hể
Địa ngục là đây nên đích thị thiên đàng
Thưa ai người chưa mãn cuộc cư tang
Đừng nước mắt e hân hoan quá vội
Lắm thánh thiện chẳng hiềm phần tội lỗi
Mượn thi ca đánh đổi ngụ ngôn lời
Nói thật tình chỉ cỏ đáng xanh tươi
Em với tôi tránh khỏi sao héo úa
May vẫn được bình đẳng quyền hít thở
Đếm chân mình mười ngón khéo thừa ra
Gót nứt nẻ, thêm tâm hồn cũng thế
Thua thiệt buồn so, thắng cười hả hể
Địa ngục là đây nên đích thị thiên đàng
Thưa ai người chưa mãn cuộc cư tang
Đừng nước mắt e hân hoan quá vội
Lắm thánh thiện chẳng hiềm phần tội lỗi
Mượn thi ca đánh đổi ngụ ngôn lời
Nói thật tình chỉ cỏ đáng xanh tươi
Em với tôi tránh khỏi sao héo úa
May vẫn được bình đẳng quyền hít thở
Đếm chân mình mười ngón khéo thừa ra
Tôi
chưa bao giờ biết phân tích cũng như bình thơ của người khác. Quả thật mang một
bài thơ ra để mổ xẻ thì hình như luôn là một việc thừa, vì cùng một bài thơ mỗi
người cảm nhận theo một góc nhìn và một rung cảm khác nhau. Có lần tôi đã tranh
luận cùng một người bạn với câu hỏi thế nào một bài được gọi là thơ. Người bạn
đó đã khẳng định là có hai loại : một là thơ, hai là không phải thơ, chứ không
chấp nhận cái gọi là vần vần, vè vè thì gọi là thơ. Cái đầu tiên để có thể
khẳng định có phải là một bài thơ hay không phải có ít nhất một trong bốn yếu tố : cảm - tứ - mỹ - vần rồi
mới đến các yếu tố khác...
Cái đầu
tiên và cần phải có ở một bài thơ
phải là cảm, vì nếu đọc một bài thơ xong mà không làm cho người đọc khóc hoặc
cười, hay chí ít cũng là một chút lâng lâng, một cái nhăn trán, một tiếng thở dài thì chưa thể gọi là một
bài thơ. Có thể, một bài thơ hay chỉ cần có cảm là đủ, chỉ với vài ba câu cảm xúc vu vơ chẳng mang nội dung gì vẫn có thể một bài thơ trứ danh.Thứ đến là tứ, có nghĩa là nội dung mà bài thơ muốn đề cập.
Một bài thơ hay thường mang một ý tứ sâu sắc, một ý tưởng mới mẻ, một góc nhìn
đẹp nhất, như một họa sĩ chọn cảnh, chọn hình rồi mới thể hiện là mầu sắc là
ánh sáng, đường nét...đó chính là mỹ, trong bài thơ hay bao giờ cũng đi kèm với
cái gọi là đẹp. Cái cuối cùng để hoàn chỉnh để có một bài thơ là vần, tuy rất quan trọng
vì với một bài thơ nếu không có vần thì hình như khó có thể là một bài thơ hay
nhưng có những bài thơ rất tuyệt lại chẳng vần tý nào. Thế nên vần đứng
hàng thứ tư nhưng đôi khi lại là đứng hàng thứ nhất, vì có những thể loại thơ
không đúng vần luật thì không thể gọi là thơ: VD như thơ lục bát, thơ đường
luật...
Ơ!, mà tự
nhiên tôi lại lý sự linh tinh dài dòng thế này. Tôi đang chỉ định viết mấy dòng
về một bài thơ mà tôi rất thích, nhưng tôi không biết là mình có thể đã hiểu
đúng nội dung cũng như là cảm xúc của bài thơ không nữa, vì hình như mỗi lần
đọc cảm xúc của tôi về bài thơ lại khác nhau.
Lần đầu tiên
đọc bài thơ này tôi không có cảm xúc gì nhiều ngoài một cảm giác thích thích
rất mơ hồ mà tính triết lý, từ ngữ và hình ảnh mới lạ của bài
thơ đem lại. Tôi đã mỉm cười khi
tưởng tượng ra cái dấu vân chân với câu hỏi sao lại là dấu chân mà không phải là dấu vân tay được
lưu lại trong tấm chứng minh thư có nghĩa là chứng nhận một con người tồn tại
trong đời
"
Đem dấu chân soi dưới vệt vân vi..."
Lần thứ hai
tôi đọc bài thơ này với một hoàn cảnh hoàn toàn khác, đó là khi tôi đang bị
"ném đá" trong tiếng cười hả hê của người khác, tôi đã khóc khi
đọc bài thơ này và tôi mới hiểu điều mà tác giả bài thơ muốn nói:" Ai đi
qua cuộc đời cũng sẽ để lại một dấu chân". Dấu vân chân in hằn những trầm luân của một đời người, nó cũng gần giống những con
sông vẽ lên những hình hài trên mặt đất mang đầy đủ
những dấu ấn buồn vui.
"...Gót
nứt nẻ thêm tâm hồn cũng thế..."
Đó là điều
chiêm nghiệm, câu tự thú hay
là tiếng thở dài. Đáng lẽ sau câu thơ này không phải là một mà là phải có
tới ba cái dấu chấm than. Cái hình ảnh nứt nẻ nó gắn liền với sự khô hạn, nhưng
ở đây hình như không phải là tâm hồn khô héo mà dường như là cái đau khi tâm
hồn với những vết thương toang hoác không thể chữa lành.
"...Thua
thiệt buồn so, thắng cười hả hể
Địa ngục là đây nên đích thị thiên đàng..."
Địa ngục là đây nên đích thị thiên đàng..."
Bản ngã của con người là luôn hướng thiện, luôn muốn đi một con đường thẳng
nhất để đến đích, một con đường trải hương hoa hay thảm đỏ. Nhưng cũng không ít con đường chông
gai, gập ghềnh mà không muốn con người ta vẫn phải bước chân vào và không tránh
khỏi những lúc so đo, ganh đua, tị hiềm... đi kèm với những dối trá nhỏ nhen,
ích kỷ....Nên : "địa ngục là đây...".
Đúng là
địa ngục, đôi lúc cái bon chen khiến không khí hít thở dường như cũng thiếu,
thế nên thật đúng khi tác giả khẳng định: " Địa ngục là đây nên đích thị thiên
đàng...". Vì cái địa ngục ở ngay chính nơi đây với đôi
khi cả là sự độc ác đến cùng cực thì đi qua đó với đớn đau và
khổ ải, đó chính là thiên đàng ở cõi người. Có người nói thiên đàng và địa ngục
cách nhau có sợi tóc, có người nói đi qua địa ngục thì mới tới được thiên đàng
nhưng tác giả bài thơ khẳng định địa ngục và thiên đàng chính là ở cõi người với tất cả hỉ, nộ, ái ,ố. Chí lý, quá chí
lý... rất OK với cách nhìn nhận này ...
"...Thưa ai người chưa mãn cuộc cư tang
Đừng nước mắt e hân hoan quá vội
Lắm thánh thiện chẳng hiềm phần tội lỗi
Mượn thi ca đánh đổi ngụ ngôn lời..."
Đừng nước mắt e hân hoan quá vội
Lắm thánh thiện chẳng hiềm phần tội lỗi
Mượn thi ca đánh đổi ngụ ngôn lời..."
Ai chưa đi qua hết cuộc đời dâu bể, chưa nếm đủ mọi đắng cay hay nói cách
khác là chưa trầy trụa nơi cõi người (Địa ngục) thì chưa thể nói tài, nói giỏi.
Có thể những "hòn đá "nơi trần thế cũng như những hình phạt ghê rợn
dưới địa ngục lại làm giúp ích cho con người ta nhìn nhận ra thiên đường rõ
nhất.
"Đừng
vội cười " - người ta
thường nói vậy. Nhưng dường như ở đây tác giả đảo tứ. Tôi cũng không rõ ngụ ý gì nhưng
quả thực tôi rất thích mà chẳng hiểu vì sao : '' ...Đừng nước mắt e hân hoan quá
vội..." tôi cứ cảm giác
đó như là lời an ủi, lời sẻ chia: "đừng khóc, đừng khóc... cuộc đời vốn
vậy mà...". Vì vậy tôi mới hiểu vì sao khi buồn tôi hay giở thơ anh ra đọc
vì luôn tìm thấy một chút ủi an dẫu rất nhẹ nhàng.
Ai chưa qua hết cuộc đời
khổ ải thì đừng cao ngạo vỗ ngực ta đây, đừng cho mình là cái rốn của
vũ trụ, cũng như là coi mình là hiền nhân vì cuộc đời luôn thử thách. Ngày hôm nay đâu phải hôm qua, ai dám
chắc mình sẽ không lầm lỗi, ai dám đảm bảo mình không bao giờ phạm tội. Vậy
thì đừng lấp liếm làm gì, đừng mang những lời đường mật hòng che đậy :
"... Lắm thánh thiện chẳng hiềm phần tội
lỗi
Mượn thi ca đánh đổi ngụ ngôn
lời..."
Cửa thiên đàng mở rộng với các
thiên thần, các con chiên ngoan đạo nhưng cũng mở rộng với các tội đồ lầm lạc
biết quay đầu hướng thiện kia mà. Vậy thì hãy sống thật hết với chính con người
mình với một bản ngã luôn hướng thiện đúng không anh ???...
"....Nói
thật tình chỉ cỏ đáng xanh tươi
Em với tôi tránh khỏi sao héo úa
May vẫn được bình đẳng quyền hít thở
Đếm chân mình mười ngón khéo thừa ra..."
Em với tôi tránh khỏi sao héo úa
May vẫn được bình đẳng quyền hít thở
Đếm chân mình mười ngón khéo thừa ra..."
Tôi lại bật cười vì cái tính triết lý hay cái lý sự người Mèo, nhưng lại
rất thật và rất đúng với hình ảnh liên tưởng mang tính quy luật. Hình ảnh và
tính triết lý đó là cái hay và rất ấn tượng trong bài thơ này, có những quy
luật như chân lý là
cái lý có chân luôn quanh quẩn và hiện hữu trong bất cứ vật thể tồn tại nào đó.
" Nói thật tình..." một câu giãi bày hay một câu
cảm thán, mang sự tiếc nuối bởi cái hình ảnh xanh tươi. Ừ, đã có một
ngày tình yêu kia đã ngát xanh và hơn thế, có một ngày hai ta đã cùng
tin tưởng vào sự vĩnh cửu. Tình
yêu vốn thế có phải không anh. Nhưng sao đọc câu " em với tôi..."
vẫn thấy phần chua chát , vị đắng đầu môi. Hình như điều đó được lý giải ở câu dưới : " May vẫn được bình đẳng quyền hít
thở...". Dưới vòm trời
này có ai bị tước mất quyền đó đâu nhưng đôi khi sự khác biệt cũng là những rào
chắn mà không phải ai cũng vượt qua được, bởi trong tình yêu cái tự ái và tự
trọng cũng gần giống nhau. Thường khi thất tình người ta hay đổ
lỗi cho ... người kia hay chí ít cũng là ngoại cảnh chứ mấy ai lại
mang mình ra mà ...soi kỹ càng xem những khiếm khuyết của mình mặc cho nỗi đau toang hoác cả tâm hồn. Tôi còn nhớ
anh có câu thơ nói rằng có nỗi thất
tình mang tên ngạo nghễ nay thì mới chợt hiểu nó ra sao. Cái
thất tình thật đáng nể phục...
"...Đếm
chân mình mười ngón khéo thừa ra..."
Đếm ngón chân ...mình, cái từ "mình" ở đây như sự tự nhắc nhở
chính mình chứ không phải là sự cao đạo dạy bảo người khác. Thơ của anh bao giờ
cũng vậy như chính tính cách của anh không khoa trương, không đao to búa lớn,
chỉ nhẹ nhàng khoan hòa mà sâu sắc. Dường như khi học nhiều, hiểu rộng con
người ta lại luôn khiêm nhường và độ lượng như dòng sông lắng lại những hạt vàng.
Tôi rất thích một câu của KDP : " cái tột cùng của chảy là lắng".
Đúng là như vậy.
Tôi vô cùng thích thú với câu kết
này. Người ta không ai nhìn thấy gáy của mình cũng như không nhìn thấy mặt xấu
của chính mình nên có mấy ai đem dấu chân mình ra mà soi, lại săm soi rất kỹ
từng vệt vân vi như thế, và cuối cùng là lại một cái thở dài :" ... khéo thừa ra...". Thực ra tôi cũng phân vân không biết ý
tác giả muốn nói tới sự tự cao, tự đại dẫn đến thấy mình cái gì cũng nhất, cũng
hơn người nên sẽ đếm thấy mình có mười một, mười hai thậm chí hơn nữa số lượng
ngón chân, hay là muốn nói đến tâm hồn khuyết tật, với con người sự thừa một bộ
phận nào đó lại là khuyếm khuyết của cơ thể. Dù bất kỳ với ý nghĩa nào thì
cũng đều sâu sắc và trào lộng, một câu kết thật đáng giá.
Tôi chưa bình thơ ai bao giờ, chỉ là rất thích bài thơ này của anh nên mạo muội ghi mấy dòng cảm hứng. Tôi không thể tìm lại anh để hỏi anh xem tôi hiểu bài thơ anh viết như vậy có đúng không, tôi cũng không thể xin phép anh cho tôi đăng bài viết này, thôi thì xin anh hai chữ đại xá. Đó cũng là một cách tri ân của tôi với anh, người mà tôi hay gọi là huynh ấy mặc dù chẳng biết tên thật của anh là gì. Thôi đành anh nhỉ, sống ở đời đôi khi gặp nhau ở chữ duyên.
Một lần nữa cho tôi được cám ơn anh người đã luôn động viên an ủi tôi những khi tôi buồn nhất.
Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013
BÀI CA MÙA HẠ
Hạ ơi !
Gót hạ
Tàn rồi vầng Phượng cháy
Nắng nghiêng ngó sớm tường vi e ấp
Ngời lung linh dát ngọc phiến lá non
Đốm nhảy nhót ngỡ một đám gà con
Ráng mệt lử chiều hoàng hôn sóng sánh
Vừa khúc khích đã khóc òa cơn giận
Bóng bóng sụt sùi tong tỏng một hiên mưa
Xòe bàn tay trong veo giọt tuổi thơ
Thầm cất giấu một trưa hè mát rượi
Nằm ngửa mặt ngắm trời xanh vời vợi
Nhởn nhơ mây - vi vút cánh diều
Phượng thắp lửa râm ran tiếng ve kêu
Hạ rộn ràng - hạ nồng nàn cháy bỏng
Ngời lung linh dát ngọc phiến lá non
Đốm nhảy nhót ngỡ một đám gà con
Ráng mệt lử chiều hoàng hôn sóng sánh
Vừa khúc khích đã khóc òa cơn giận
Bóng bóng sụt sùi tong tỏng một hiên mưa
Xòe bàn tay trong veo giọt tuổi thơ
Thầm cất giấu một trưa hè mát rượi
Nằm ngửa mặt ngắm trời xanh vời vợi
Nhởn nhơ mây - vi vút cánh diều
Phượng thắp lửa râm ran tiếng ve kêu
Hạ rộn ràng - hạ nồng nàn cháy bỏng
Gót hạ
Tàn rồi vầng Phượng cháy
Lặng rồi biển ve ngân
Búp Sen cuối mùa sót lại bâng khuâng
Hạ chín ruộm – cánh chuồn mỏng chao nghiêng đánh rơi câu hỏi
Thêm mỗi ngày lại mất điều đi mãi
Không phải áng mây trắng hôm qua vời vợi ngang đầu
Mưa nhạt nhòa nào có nói gì đâu
Đừng nhìn em – Đừng nhìn em như thế
Hạ đến rộn ràng rồi chia xa thật khẽ
Gió nồng thơm hương ổi chín nôn nao
Lúa vươn mình xanh mướt lao xao
Ủ đòng đòng cho mùa cốm mới
Thu chưa đến sao vấn vương chờ đợi
Hạ chưa qua rớt cơn bão sụt sùi
Quyến luyến dùng dằng giữa đất với trời
Nắng nhẩn nha nhuộm vàng từng phiến lá
…
Ưu tư làm chi khi đếm từng gót hạ
Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013
THÁNH NHÂN
Nó bần thần ngó
tôi, nói bâng quơ phá tan sự im lặng :
- Ước gì tao mất trí nhớ, hoàn toàn mất trí nhớ, kể cả người thân yêu nhất cũng trở thành xa lạ !
Nó chống cằm mắt
nhìn lơ đễnh như đang cố tưởng tưởng đến điều xa xôi mà nó vừa tưởng tượng. Đôi
mắt nâu trong veo, những vết chân chim hằn
xung quanh mắt chỉ làm cho đôi mắt nó không có tuổi. Tôi ngắm khuôn mặt nó
nghiêng nghiêng, đôi má gầy hóp, mấy sợi tóc mai lòa xòa đã có sợi bạc. Không
hiểu sao dưới mắt tôi nó vẫn mãi như một đứa trẻ con, như cái ngày ấy cách đây
hơn ba mươi năm khi tôi và nó còn quàng khăn đỏ. Dường như nó đứng lại ở đó và
mãi ngơ ngác nhìn ngó cuộc đời rồi mơ chuyện ông bụt hay cô tiên gì đó.
- Tao cần mày
- Ừ, ở đâu
Mỗi lần chỉ cần nghe thấy trong điện thoại nó
nói vậy với cái giọng lí nhí là tôi phải chuẩn bị cơm nước, nhà cửa , con cái.
Vì tôi biết tôi sẽ về muộn.
Nước mắt nó lặng lẽ
chảy như mưa, im phăng phắc, nó không lau, thậm chí đôi vai cũng không rung. Tôi
không ôm nó, cũng không giúp nó lau những giọt nước mắt, tôi ngồi im, im lặng hoàn toàn thầm mong nó khóc được càng nhiều càng tốt. Tôi biết sự có mặt và sự im
lặng của tôi giúp nó khóc được. Cũng không hiểu vì sao, có lẽ cái bản mặt của tôi
giúp nó nhớ lại được tất cả những gì đã xảy ra và tôi cũng không
biết đôi vai gầy gò bé nhỏ đó còn trụ được bao lâu và bao lần nữa...
*
Lần thứ nhất
- Mày có thể đến với tao một chút được không
- Ừ
- Có chuyện gì vậy
- Có chuyện gì vậy
- Mày có biết tao vừa đi đâu về không. Tao vừa đưa người ta
đi bỏ cái thai của chồng chưa cưới của tao, tội nghiệp con bé nó còn ít tuổi quá...
- Trời ơi mày điên rồi. Còn đám cưới
- Vẫn tiến hành
- Tao xin mày nghĩ lại, dừng ngay lại khi còn chưa muộn, xin hãy nghe tao
- Không, tao không thể, tao chết mất
-
….
Lần thứ hai
- T. nghiện rồi mày ạ
- Trời, bao lâu rồi
- Mới, tại tao, tại giận tao bỏ đi mấy ngày nên mới
vậy
- Mày định thế nào, tao xin mày đừng mù quáng, không cưới xin gì hết, nếu không nghĩ đến mình thì hãy nghĩ đến bố mẹ mày
- Muộn rồi, tao đã có thai, với tao đó là tất
cả
- …..
Lần thứ ba
- Tao, tao không chịu đựng nổi nữa
- Mày đang ở đâu
- Tao đang ở trong Nghệ An – quê chồng
- Có chuyện gì vậy
- T. vừa đánh tao
- Vì sao
- Vì tao dám đến gặp người đã sinh cho cho chồng tao một
đứa con
- Từ bao giờ
- Từ trước khi T. ra Hà Nội, trước khi chúng tao gặp nhau, thằng bé đã được bốn
tuổi
- Trời ạ ! .Sao bây giờ mày mới biết
- Ừ
- Mày tìm gặp để làm gì
- Tao chỉ muốn nhìn thằng bé xem nó có giống con tao
không
- Trời ơi ! . Mày ra ngoài này ngay lập tức không thì tao
và mày không bạn bè gì nữa, đừng bao giờ gọi cho tao nữa.
-
…..
Lần thứ tư
- Mày đưa tao và lũ nhỏ qua chỗ mày để kiểm tra HIV được
không
- Tao biết là nó đã nghiện thì nguy cơ rất cao, mày và
chồng qua làm xét nhiệm đi nhưng con thì chưa cần thiết, khi có kết quả hãy quyết
định con có cần thiết kiểm tra không, nhưng vì sao tự nhiên mày lại muốn kiểm tra
- Tao vừa đọc tin nhắn của một số máy lạ nhắn cho chồng
tao – “ em bị HIV rồi …”
- Mày và chồng qua ngay đi
-
…..
Lần thứ năm
- Mày còn tiền không
- Lại cai nghiện cho chồng mày chứ gì, tao không muốn
ngăn cản mày nhưng lần này là lần thứ tám rồi đấy
- Tao mới có người mách một chỗ cai nghiện có độ tin cậy
rất cao, nhiều người đã cai được
- Tao cũng rất hy vọng nhưng nói thật là tao không tin
tưởng đâu, tao không còn lòng tin vào con người đó. Hãy giành tiền chăm sóc cho con, mày và con mày đều gầy trơ
xương ra rồi , tao không thể chịu nổi cái kiểu yêu chồng của mày nữa. Mày yêu nó với tình yêu của một người mẹ, một người chị, một người em, một người vợ , một người tình... tất cả cộng lại cũng khó có thể như vậy...
- Tao sẽ cố đến khi nào không thể
-
…..
Lần thứ sáu
- Tao cần mày
- Ừ
- Ở đâu, có chuyện gì vậy
- Chồng tao đến ở hẳn với một con bé người Phú Thọ . T.
nhắn tin lại cho tao là không còn yêu tao và không muốn sống chung với tao nữa
- Mày có biết là tao muốn nói gì với mày không, đó là lời
chúc mừng ...
- Tao hiểu, tao muốn gặp mày nhưng xin mày đừng nói gì, đừng khuyên
gì
- Ừ
- Tao biết và cảm nhận được tất cả nhưng tao không thể, xin hiểu cho tao, có thể mày nghĩ là tao ngu nhưng thật ra không phải tao làm tất cả những điều
đó vì chồng mà vì chính tao. Tao không thể sống mà không có T.... Không có T. tao
không thể ăn , không thể ngủ, không thể …thở… tao cũng không biết vì sao.... T. có
là kẻ giết người thì tao vẫn yêu như vậy….
Lần thứ n ...
- Tao cần mày
- Ừ
- Tao xin mày đừng nói gì
- Ừ
……..
Cứ mỗi lần đưa nó về nhà, bóng nó
khuất là mắt tôi lại nhòa đi ... ức, giận, buồn , đau….gộp lại. Tôi không hiểu kiếp trước
nó nợ nần gì, hay ông trời muốn thử lòng nó để cho nó làm thánh nhân thì cũng
xin hãy tha cho nó một lần này nữa thôi...
*
Nếu một ngày nào đó trên đường bạn có gặp một người đàn bà gầy gò bé
nhỏ, nhỏ tới mức không còn nhỏ hơn được nữa, có đôi mắt nâu trong veo, đi một chiếc xe máy màu đỏ đã cũ,
luôn luôn đi thật chậm sát lề đường và trên móc treo của xe luôn đeo dự phòng
thêm một chiếc mũ bảo hiểm nữa ( để phòng dọc đường nhỡ có người đi nhờ - nó luôn
tốt một cách không thể chịu nổi ). Thì đó chính là con bạn thân nhất của tôi đấy,
xin hãy dành tặng cho nó một nụ cười vì nó đáng được nhận điều đó.Thật sự với tôi nó là
một thánh nhân.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)